Cắn Ngón Tay Anh

Chương 30



Sở Dụ để phiếu điểm vào trong cặp sách, trước đi chào hỏi thầy trưởng khoa.

Thuận tiện lại bị lão Diệp kéo đi khen ngợi một trận, giáo viên Tiếng Anh cũng ở bên cạnh, Sở Dụ bị khen tới hoảng hốt, cảm giác mình chính là ngôi sao Văn Khúc sáng lấp lánh trên bầu trời.

Từ văn phòng đi ra, Sở Dụ nhìn thấy, tay Lục Thời theo thói quen đút trong túi áo, đang chờ ở cửa.

“Tớ đi cùng cậu.”

Sở Dụ nghĩ, phòng thầy trưởng khoa cậu đến quá nhiều lần, quen cửa quen nẻo, thật sự không cần đi cùng. Nhưng thấy Lục Thời đã bước ra ngoài, cậu theo sau — khả năng, Lục Thời là có chuyện muốn đi tìm thầy trưởng khoa?

Thời tiết âm u, tầng mây rất dày, không thấy được ánh mặt trời.

Tâm tình Sở Dụ thì rất tốt, dọc đường không ngừng nói chuyện với Lục Thời.

“Tớ không nghĩ là mình có thể thi được top 199! Nằm mơ cũng không thi được điểm cao như vậy,” Trong lòng Sở Dụ hiểu, cậu cười với Lục Thời, “Cám ơn cậu!”

Mắt Lục Thời nhìn phía trước, ngữ khí nhàn nhạt, “Cám ơn tớ cái gì?”

Trong con ngươi nhạt màu cất chứa ý cười, Sở Dụ xòe đầu ngón tay bắt đầu đếm, “Cậu giải form đề đọc hiểu, giải form đề vận dụng ngôn ngữ cho tớ, gạch ra tất cả đề điền vào chỗ trống văn thơ cổ, còn có form đề viết văn, toàn bộ toàn bộ đều dùng đến hết! Còn có còn có, mấy đề mẫu toán lý hóa cậu chọn, đề nào cũng chuẩn, một đề hai đề ba đề, tớ gần như đề nào cũng nhìn quen, cậu rốt cuộc là thần tiên nào hạ phàm vậy?”

Nói xong, cậu còn cúi người, từ dưới lên trên nhìn mặt Lục Thời, vẻ mặt khoa trương, “Lục thần, sao cậu lợi hại vậy chứ?”

Tay Lục Thời rút ra khỏi túi, xoa mái tóc cậu, “Bước cẩn thận.”

Lúc hai người chậm rãi đến cửa phòng thầy trưởng khoa, phát hiện cửa đang đóng.

Sở Dụ gõ cửa đi vào, “Thầy ơi, thầy tìm em có chuyện gì không?”

Vừa dứt lời, Sở Dụ đã nhìn thấy trên ghế sa lon bên trái phòng làm việc, ngồi hai người — Quản Dật Dương và Phòng Minh Triết.

Cậu nhớ Phòng Minh Triết, bàn trên Quản Dật Dương, lớn tiếng nói muốn dính ánh sáng làm chú cậu.

Nụ cười trên mặt nhạt xuống, Sở Dụ dịch tầm mắt, “Thầy ơi, thầy tìm em?”

Phòng làm việc không lớn, phía sau bàn làm việc bằng gỗ màu nâu đậm, là một giá sách, bên trên dựng không ít sách kiểu《Tâm lý học thanh thiếu niên》,《Trích văn》,《Đại cương giáo dục tâm lý học》. Hai bên đặt ghế sofa kiểu 3 người ngồi, màu nâu đậm, dùng làm khu tiếp khách.

Thầy trưởng khoa ngồi sau bàn làm việc, thấy Sở Dụ đi vào, trên mặt lộ ra nụ cười hòa ái, “Học sinh Sở Dụ, vất vả cho em đến đây một chuyến, ngồi đi.”

Thấy Lục Thời đi theo vào, hắn lại nói, “Học sinh Lục Thời nếu không có việc gấp, trước tiên có thể về lớp, buổi chiều lại đến văn phòng tìm thầy.”

Sở Dụ ngồi xuống sofa, mở miệng, “Lục Thời là đi cùng em đến.”

“Hóa ra là vậy, vậy Lục Thời em cũng ngồi đi.”

Chờ hai người ngồi xong, thầy trưởng khoa hắng giọng, “Lần này mời học sinh Sở Dụ đến đây, là muốn điều tra rõ một chuyện.”

Vẻ mặt hắn trở nên nghiêm túc, “Có hai bạn học đến tố cáo, thi tháng lần này, học sinh Sở Dụ có hành vi gian lận.”

Nghe xong, Sở Dụ không có chút kinh ngạc, vẻ mặt cậu bình tĩnh, tầm mắt xoẹt qua hai người ngồi đối diện, trả lời, “Em không có.”

Thầy trưởng khoa nhìn về phía Quản Dật Dương và Phòng Minh Triết, “Phòng Minh Triết, em lặp lại lời lúc lại trước mặt Sở Dụ một lần.”

Phòng Minh Triết dường như có chút bất an, hắn dịch chuyển vị trí biên độ nhỏ, liếc Sở Dụ ngồi đối diện, trong mắt lộ ra chút sợ sệt, lại giống như khua lên dũng khí, mở miệng nói, “Em...... em hai hôm nay đều không ngủ được, bởi vì trong lòng áy náy. Việc em làm, rất không nên, đặc biệt đối với các bạn học tập nghiêm túc, muốn giành thành tích tốt mà nói, quá không công bằng.”

Sở Dụ nhìn về phía Phòng Minh Triết, “Cậu làm chuyện gì, áy náy không cả ngủ được?”

Tay Phòng Minh Triết đặt trên đùi chợt nắm thành quyền, không trả lời vấn đề của Sở Dụ, mà chuyển hướng thầy trưởng khoa, “Thầy ơi, em xin lỗi! Cuộc thi lần này, em giúp Sở Dụ gian lận.”

Sở Dụ mở miệng, “Bạn học này không bằng nói xem, cậu gian lận giúp tớ thế nào?”

Nắm đấm Phòng Minh Triết nắm chặt phát run lên, “Ở trong nhà vệ sinh nam, lúc ấy đúng lúc chỉ có hai bọn mình, cậu hỏi tớ, tớ có phải lần nào thi, cũng có thể top 50 khối hay không. Tớ nói đúng.

Sau đó, sau đó, sau đó cậu bảo tớ lúc thi, gửi đáp án cho cậu.”

Phòng Minh Triết nhắm mắt lại, “Tớ không đồng ý, nói như vậy không tốt, thi là thi cái học thật, gian lận hổ thẹn. Nhưng cậu nói, nếu tớ không phối hợp với cậu, cậu sẽ đem tớ, đem tớ—”

Sở Dụ: “Đem cậu thế nào?”

“Đuổi tớ khỏi trường tư Gia Ninh!”

Phòng Minh Triết nhìn về phía thầy trưởng khoa, đôi môi hơi run, “Thầy ơi, em sai rồi, nhà em không có tiền, ba em lái thuê, mẹ em là nội trợ gia đình, bọn họ đưa em vào trường tư Gia Ninh, rất không dễ, em không muốn bị đuổi......”

Trường tư có không ít học sinh như vậy. Gia cảnh bình thường, thậm chí không tốt lắm. Nhờ học bổng nhà trường cấp và miễn giảm học phí phí ăn ở, mới bỏ trường công, đến đây học.

Thầy trưởng khoa cau mày, “Cho nên em đã gian lận giúp Sở Dụ?”

Phòng Minh Triết cắn môi dưới, gật đầu, “Vâng.”

Hắn nói tiếp, “Sở Dụ còn nói, tuyệt đối sẽ không bị phát hiện, bảo em yên tâm. Phòng thi cuối cùng, giám thị cũng không nghiêm, sẽ không bị bắt.”

“Được.”

Thầy trưởng khoa lại nhìn về phía Sở Dụ, “Học sinh Sở Dụ, em có gì muốn nói không?”

Ngữ khí Sở Dụ không có chút phập phồng, “Trước đó, em và người này, chưa từng nói một câu.”

Phòng Minh Triết chợt ngẩng đầu nhìn về phía Sở Dụ, muốn nói gì đó, nhưng trong mắt hiện lên sợ hãi, lại khép miệng lại.

“Sở Dụ,” Quản Dật Dương ngồi bên cạnh Phòng Minh Triết mở miệng, “Tớ biết, bởi vì chúng ta cá cược, khiến cậu áp lực quá lớn. Để thi được thành tích tốt, giữ được mặt mũi, cậu mới sẽ bất đắc dĩ lựa chọn thủ đoạn khác. Xin lỗi, vụ cá cược đó quá ấu trĩ, tớ thu lại. Nhưng,” Hai mắt hắn nhìn Sở Dụ, chân thành khuyên nhủ, “Nhưng mà, con người có thể mất mặt, nhưng quyết không thể đánh mất nguyên tắc làm người, bạn Sở Dụ, cậu nói đúng không?”

Sở Dụ ngẩng ngẩng cằm, “Ý các cậu là, tớ bởi vì cá cược với cậu, lo mình thua, cho nên uy hiếp cái người tên Phòng Minh Triết này, bảo cậu ta lúc thi truyền đáp án cho tớ?”

Quản Dật Dương gật đầu.

Sở Dụ cười ra tiếng, “Chậc, Quản Dật Dương, cậu cho rằng mặt mũi mình to cỡ nào, khiến tớ bởi vì một trận cá cược căn bản không có chấp nhận, chạy đi tìm người gian lận giúp?”

Quản Dật Dương bị nụ cười của Sở Dụ kích thích, tay giấu phía sau móc chặt ghế sofa, hắn mím môi, lại nói, “Xin lỗi, tớ không nên hành động theo cảm tính, cá cược với cậu, dẫn đến cậu phạm sai lầm.”

Hắn vừa nói, dư quang nhìn thấy, thầy trưởng khoa đã lại tin mấy phần.

Kiểu nhị thế tổ bị chiều hư thế này, phần lớn đều không chịu nổi kích thích. Vì mặt mũi có thể không khó khăn, uy hiếp người khác hỗ trợ gian lận gì đó, hoàn toàn làm ra được.

Trong lòng Quản Dật Dương dâng lên khoái cảm của trả thù.

Lúc giáo viên chủ nhiệm đọc thành tích của Sở Dụ, vô số người đều nhìn về phía hắn.

Ngạc nhiên, ác ý, trào phúng, chế giễu.

Hắn thậm chí còn nghe thấy có người nói, Quản Dật Dương có thêm một ông bố, sau này có phải sẽ đổi thành Sở Dật Dương hay không. Hơn nữa ông bố mới còn có tiền như vậy, không biết có thể phát tiền tiêu vặt cho Quản Dật Dương, cải thiện ăn uống hay không.

Nghĩ tới đây, trong lòng Quản Dật Dương dâng lên một cỗ tức giận kìm nén, hắn nhìn thẳng thầy trưởng khoa, “Thầy ơi, thầy sẽ tin, một người vào trường đến nay, thi luôn đội sổ khối, toán lý toàn bộ nộp giấy trắng, sẽ trong một đêm, thành tích đột nhiên tăng mạnh, thi được top 200 khối sao?”

Vẻ mặt hắn nghiêm nghị chính nghĩa, “Em không tin, rất nhiều bạn cũng không tin! Chúng em yêu cầu dựa theo nội quy trường, xử phạt người gian lận, trả cho mọi người một môi trường thi cử công bằng! Nếu như Sở Dụ bởi vì thân phận con trai chủ tịch trường, có thể muốn làm gì thì làm, còn không thể xử lý, nhân viên nhà trường còn có tôn nghiêm có thể nói?”

Sở Dụ nghe, đột nhiên cảm thấy Quản Dật Dương vẫn không tính là đần.

Quản Dật Dương rõ ràng là nhận định cậu thi được thành tích này, nhất định gian lận, cho nên lựa chọn trực tiếp vạch trần.

Về phần, rốt cuộc ai phối hợp gian lận với cậu, cái này không quan trọng. Quan trọng là, vạch trần sự thật cậu “gian lận”.

Còn mơ hồ chỉ hướng, nếu không xử lý vụ cậu gian lận, phía nhà trường không thể thuyết phục mọi người.

Thầy trưởng khoa cũng đang suy nghĩ.

Hắn cảm giác mình coi như hiểu Sở Dụ.

Tiểu thiếu gia Sở gia, coi như tính tình khá tốt trong số phú nhị đại phú tam đại, nhưng tới giờ chưa từng để tâm việc học, trong nhà càng không có yêu cầu này.

Lần này đột nhiên thi được thành tích tốt như vậy, lại có chuyện cá cược, quả thật có khả năng rất lớn, là dùng thủ đoạn không quá bình thường.

Nhưng chuyện này, không xử lý tốt, hắn phải chú ý đến mặt mũi Sở gia.

Hắn hỏi Phòng Minh Triết, “Có chứng cứ không?”

Đây là cách nói theo bản năng nghiêng về phía Quản Dật Dương và Phòng Minh Triết.

Phòng Minh Triết rụt cổ lại, bộ dạng sợ sệt, “Sở Dụ trước đó đã phân phó, để ngừa lưu lại chứng cứ, sau này bại lộ, sau khi gửi đáp án cho cậu ấy, lập tức xóa sạch, không được lưu lại một chữ.”

Đây là Phòng Minh Triết và Quản Dật Dương đã thương lượng xong, giội toàn bộ nước lên người Sở Dụ. Thầy trưởng khoa gặp chuyện gian lận nhiều, tự nhiên sẽ giúp bọn họ bổ sung đầy đủ chi tiết.

Bọn họ đánh chết cũng không tin, một học tra triệt để, chì dùng thời gian 3 tuần, đã có thể thi được top 199.

Không phải gian lận, khẳng định cũng là trộm bài thi học thuộc đáp án trước.”

Một khi Sở Dụ không phản bác được, tội danh kia an vị.

Đến lúc đó, cho dù thầy trưởng khoa chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, tin tức cũng có thể truyền đi.

Sở Dụ, nhất định thua.

Trong bí mật, Phòng Minh Triết và Quản Dật Dương liếc mắt nhìn nhau, lại nhanh chóng thu lại tầm mắt.

Sở Dụ cảm thấy rất không có ý nghĩa.

Quả nhiên trường học lớn, luôn sẽ có mấy tên ngu như vậy.

Cậu lười phản ứng thêm Quản Dật Dương và Phòng Minh Triết, trực tiếp nhìn về phía thầy trưởng khoa, “Hai bạn này, luôn miệng vu tội em gian lận, em rất tiếc. Bạn ấy vu tội em dễ, em chứng minh thật ra cũng rất dễ.”

Trong lòng Quản Dật Dương giật nảy, đột nhiên có dự cảm không hay.

Tiếp đó, liền nghe Sở Dụ nói.

“Nhà trường không phải chuẩn bị đề dự phòng sao? Hay là để các thầy cô ra đề tại chỗ cũng được. Bài thi đưa em, em làm ngay ở đây, ngay trước mặt mọi người, thi lại lần nữa.”

Sở Dụ chuyển hướng Quản Dật Dương và Phòng Minh Triết, trong mắt có khinh thường rất rõ ràng, “Xem xem điểm của tớ, rốt cuộc là thật, hay là giả.”

Phòng Minh Triết và Quản Dật Dương ngồi ngây trên sofa, sau lưng toát mồ hôi lạnh —

Cái này không giống với bọn họ tưởng tượng trước!

Thầy trưởng khoa gật đầu, “Đúng, cách này rất tốt. Bạn Sở Dụ đã bằng lòng phối hợp, vậy thầy sẽ để phòng bộ môn lấy đề dự phòng đến.”

“Phiền thầy.”

Sở Dụ lại nhìn về phía Quản Dật Dương và Phòng Minh Triết, câu khóe môi, “Chỉ hi vọng, chờ em làm xong bài thi, bạn học nào đó, không nên lại nói em sớm nhìn lén bài thi, học thuộc đáp án.”

Thầy trưởng khoa khoát tay, “Không thể nào, bởi vì là đề dự phòng, chỉ in một bản, đựng trong túi niêm phong. Chưa hủy niêm phong, không thể nào xuất hiện tình huống để lộ.”

Cũng không lâu lắm, bài thi niêm phong trong túi giấy dai đã được đưa tới đây.

Sở Dụ tìm thầy trưởng khoa mượn cây bút, dùng sách kê lên, bắt đầu làm đề.

Trong văn phòng yên lặng.

Trong lúc đó, thầy trưởng khoa nhận 2 cuộc điện thoại, vẫn không đi ra ngoài.

Lúc làm đến đề cuối cùng, ngoài văn phòng vang lên tiếng bước chân từ xa đến gần.

Tiếng vang của giày cao gót đạp trên gạch đá cẩm thạch.

Rất nhanh, cửa văn phòng bị gõ vang, một người phụ nữ trẻ tuổi mặc đồ công sở vàng nhạt sau khi mở cửa, lui đến một bên.

Thầy trưởng khoa vội vàng đứng dậy nghênh đón, cung kính nói, “Thi tổng, làm phiền bà trong lúc bận rộn, dành thời gian đến đây một chuyến!”

Đầu bút Sở Dụ từ mặt giấy xoẹt qua, “xoẹt” một tiếng, xuyên qua trang giấy.

Sở Dụ không ngẩng đầu.

Tới lúc âm thanh quen thuộc gọi tên cậu, “Sở Dụ.”

Cầm thân bút nhựa trong suốt màu đen, Sở Dụ giương mắt nhìn sang.

Mẹ cậu, Thi Nhã Lăng, áo sơ mi tơ tằm thắt nơ màu trắng, áo khoác vest màu đen cắt may thủ công, đứng ở cửa văn phòng, đang nhìn về phía cậu.

“Mẹ.”

Sở Dụ lên tiếng, cảm thấy âm thanh giống như không phải của mình, mất kiểm soát.

Cậu phát hiện, mình đã 2-3 tháng không gặp Thi Nhã Lăng.

Trong lúc nhất thời, thậm chí có chút cảm giác xa lạ.

Thi Nhã Lăng nhìn về phía thầy trưởng khoa, “Nói tình huống cụ thể.”

Thầy trưởng khoa vội vàng nói chi tiết ngọn nguồn câu chuyện một lần.

Hắn vốn nghĩ, chuyện Sở Dụ gian lận, chuyện liên quan đến danh dự, để cẩn thận, hắn báo cho thư ký của Thi Nhã Lăng.

Không nghĩ tới Thi Nhã Lăng đích thân đến.

“Biết rồi.”

Thi Nhã Lăng nghe xong, nhìn về phía Quản Dật Dương và Phòng Minh Triết ngồi trên sofa, “Là sức mạnh nào cho các cậu, có năng lực đi vu oan Sở Dụ gian lận như vậy?”

Bà không phải tướng mạo dịu dàng, ngược lại, thân ở địa vị cao đã lâu, kèm theo khí tràng người khác không thể xâm phạm mà mạnh mẽ.

Sắc mặt Quản Dật Dương trắng bệch, Phòng Minh Triết thì hô hấp cũng loạn lên.

Bọn họ cũng không dự liệu được, thầy trưởng khoa sợ phiền phức như vậy, lại mời cả mẹ Sở Dụ đến trường!

Sở Dụ nhìn màn này, không ngoài ý muốn.

Mẹ cậu ở trước mặt người ngoài, thề phải bảo vệ cậu, bởi vì liên quan đến chính bà, và tôn nghiêm của Sở gia.

Cúi đầu, Sở Dụ làm xong câu cuối cùng, sau đó giơ tay ra hiệu, “Thầy ơi, làm xong rồi.”

Thầy trưởng khoa vội vàng nhận lấy bài thi toán, so với đáp án chuẩn, bắt đầu phê.

Rất nhanh, hắn công bố kết quả, “Bài thi toán của học sinh Sở Dụ, 109 điểm.”

“Không thể nào!”

Phòng Minh Triết bỗng lên tiếng.

Phát hiện tất cả ánh mắt đều tụ trên người mình, hắn nặng nề nuốt nước bọt, giọng khàn khàn, “Sở Dụ...... Cậu ấy không thể nào sẽ thi được nhiều điểm vậy! Cậu ấy sao có thể thi được nhiều điểm vậy? Cậu ấy khẳng định gian lận! Trình độ của cậu ấy, không thể nào!”

“Học sinh Phòng Minh Triết,” Thầy trưởng khoa nhìn Thi Nhã Lăng vẻ mặt lạnh lùng, quát Phòng Minh Triết, “Sự thật đã chứng minh, bạn Sở Dụ tại chỗ làm xong đề này, được 109 điểm!”

Phòng Minh Triết còn muốn cãi, Lục Thời vẫn luôn không có cảm giác tồn tại nào bỗng mở miệng, “Em vừa nhớ tới, em mấy hôm trước ở phòng dụng cụ thể dục, tình cờ nghe thấy một đoạn đối thoại riêng tư.”

Lục Thời vừa dứt lời, trong phòng làm việc liền vang lên một đoạn ghi âm.

“Lấy được đề chưa?”

Tiếng Quản Dật Dương.

Giọng nam khác nói, “Lấy được rồi lấy được rồi, ** mẹ, dọa chết tao, may mà thói quen 1-2 chục năm của ba tao không sửa, chìa khóa ngăn kéo ném trong bình hoa, để tao tìm được. Dật Dương, mấy bài thi này mày làm hết, học thuộc đáp án. Thành tích mày lên xuống không ổn định, nhưng lần này, thời khắc mấu chốt, nhất định đừng tuột xích! Thi điểm cao, giẫm nát họ Sở kia trên mặt đất, cho đám nhị thế tổ kia lớn lối tiếp!”

“Được, tao biết rồi, khẳng định không có vấn đề.”

Trong ghi âm, Quản Dật Dương còn cười cười, “Chúng mày quá chuyện bé xé ra to rồi, trình độ của Sở Dụ, có thể thi được mấy điểm?”

Tiếng Phòng Minh Triết, hoàn toàn không giống rụt rè lúc nãy, cười hì hì, “Cái này không nói chắc được, nghe nói Lục thần không phải đích thân dạy thêm cho Sở Dụ sao, trình độ đoán trọng điểm đề của Lục thần nghịch thiên, cho nên để an toàn, mày nhanh làm bài thi!”

Ghi âm tới đây kết thúc.

“Trong đoạn ghi âm này, một người là Quản Dật Dương, một người là Phòng Minh Triết, một người khác, là con trai của chủ nhiệm phòng bộ môn, Thẩm Trọng Minh. Em tình cờ gặp được bọn họ, lén la lén lút, liền đi theo, cuối cùng ghi được cuộc nói chuyện của bọn họ.”

Lục Thời mặt mày đen trầm, ánh mắt cực lạnh, ngồi trên sofa, nhìn chằm chằm Quản Dật Dương, “Tớ đột nhiên rất tò mò, ngoại trừ cậu ra, Thẩm Trọng Minh, Phòng Minh Triết, các cậu còn có mấy người, muốn giội nước bẩn đầy người Sở Dụ, đạp cậu ấy xuống?”

Thầy trưởng khoa mồ hôi lạnh cũng rơi xuống.

Hắn bắt đầu oán giận tự cho là thông minh của mình.

Sở Dụ nghi ngờ gian lận, hắn đầu tiên nghĩ đến, chính là gọi điện thoại cho trợ lý của Thi Nhã Lăng, phòng ngừa trước, xong rồi mặc kệ kết quả thế nào, dù sao họa cũng không đến đầu hắn.

Hiện tại Thi Nhã Lăng đã đến, lại chính tai nghe thấy, con trai mình, ở trường bị bạn học chèn ép hãm hại.

“Thi tổng —”

“Vị này...... thầy Trương,” Thi Nhã Lăng phân phó, “Tôi nghĩ chuyện đã rõ ràng, về phần xử lý thế nào, có nội quy trường có thể tham khảo.”

Bà chuyển hướng Sở Dụ đang làm đề vật lý, “Theo mẹ ra ngoài.”

Sở Dụ đặt bút xuống, đi theo Thi Nhã Lăng ra khỏi văn phòng, đi vào trong phòng họp cỡ nhỏ trống bên cạnh.

Tiếng “cạch” rất nhỏ, cửa bị đóng lại.

Giọng Sở Dụ khô khốc, ngữ khí cố ý thả nhẹ, “Mẹ, sao mẹ cũng đến?”

“11h có cuộc họp, ở gần đây, đúng lúc đi qua trường các con.”

“Vâng, mẹ bận việc cũng phải nhớ ăn trưa, nếu không dạ dày khó chịu.”

Nói xong câu này, cổ họng Sở Dụ đau.

Thầy trưởng khoa nghi ngờ cậu, Quản Dật Dương và Phòng Minh Triết hãm hại cậu, cậu cũng không sao cả.

Dù sao, nếu cậu để từng chuyện tương tự ở trong lòng, sớm đã bị tức đột tử.

Hơn nữa, không gian lận chính là không gian lận, mỗi điểm, đều là tự cậu thi, cậu nắm chắc.

Nhưng không có tầm mắt của người bên cạnh, đối mặt với Thi Nhã Lăng, Sở Dụ đặt xuống bình tĩnh cố chống đỡ, đột nhiên cảm thấy rất tủi thân.

“Mẹ, con không gian lận. Lần thi tháng này, con thi top 199 khối, tiếng Anh còn thi thứ 2 khối, giáo viên chủ nhiệm nói —”

“Sở Dụ.”

Thi Nhã Lăng cắt đứt lời Sở Dụ, thấy đuôi mắt cậu phiếm hồng, dáng vẻ hơi tủi thân, lông mày nhíu lại, “Mẹ mặc kệ thành tích con thế nào, tốt hay không tốt. Cũng mặc kệ con thi gian lận hay không, hoặc là quan hệ qua lại có xảy ra vấn đề hay không. Những cái này, đều là chuyện của con. Mẹ không hi vọng, con giống một đứa yếu ớt, ngay cả mấy chuyện nhỏ này cũng không thể giải quyết. Mẹ rất bận, không có nhiều thời gian giải quyết phiền toái giúp con, không quen xem trò cười tranh chấp giữa người trẻ tuổi, hiểu chưa?”

Sở Dụ ngẩn ra.

Trong nháy mắt, hô hấp căng chặt, ngay cả vị trí trái tim cũng đau đớn.

Ngón tay cậu rũ bên người run rẩy, “Mẹ, con —”

Cậu muốn nói, con trước đây không hiểu, nhưng hiện tại con đã hiểu. Thành tích con thi tháng tiến bộ rất nhiều, con học nghiêm túc, còn rất lợi hại. Con thật ra rất thông minh, con có thể chuyên tâm học tập, hơn nửa tháng nay, con không đọc trang manga nào cả.

Cho nên, mẹ có thể đừng vứt bỏ con dễ dàng vậy không.

Mẹ nhìn con này.

Thi Nhã Lăng đứng dậy, nơ màu trắng trên áo sơ mi tơ tằm vẽ ra độ cong, “Mẹ đi trước đây.”

Sở Dụ cúi đầu, không lên tiếng.

Tiếng giày cao gót giẫm trên mặt đất, quanh quẩn trong phòng họp.

Cậu nghiêng đầu qua, nhìn bóng lưng Thi Nhã Lăng, khàn giọng gọi, “Mẹ—”

Thi Nhã Lăng quay đầu lại, nhíu mày, “Còn có chuyện gì?”

Dưới ngón tay nắm chặt theo ý thức, Sở Dụ lắc lắc đầu, khàn giọng, “Không có gì.”

Cửa phòng họp bị đóng lại một lần nữa.

Yên lặng, không có chút ồn ào.

Ghế ngồi bằng da vây quanh bàn hội nghị hình ê-líp, không bật đèn.

Sở Dụ đứng tại chỗ, nhìn bụi trôi lơ lửng trong ánh sáng, bỗng dưng cong khóe miệng.

Cậu đột nhiên cảm thấy, mình là trò cười.

Thi Nhã Lăng căn bản không để ý, cậu rốt cục thật sự gian lận, hay là chịu oan, bị hãm hại.

Cũng không để ý cậu thi bao nhiêu điểm, là tiến bộ, hay là thụt lùi.

Yêu cầu duy nhất của bà, chính là cậu khỏe mạnh, vui vẻ, bình an, không gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào, gây ra bất kỳ phiền phức gì, lãng phí bất kỳ thời gian và tinh lực nào của bà ấy.

Bà ấy cũng đã sớm, triệt để vứt bỏ cậu.

Sở Dụ cảm thấy hơi lạnh.

Ý lạnh dọc theo xương sống vọt lên, lại thông qua vô số thần kinh, lan đến toàn thân.

Cậu ngồi xổm trên mặt đất, ôm lấy chính mình, hoảng hốt cảm thấy ngón tay cứng ngắc, hô hấp cũng khó chịu.

Không có ánh mặt trời, u ám ùn ùn tuôn về phía cậu.

Cửa phòng họp lại lần nữa bị đẩy ra, lại một lần đóng lại.

Tiếng bước chân rất nhẹ.

Sở Dụ phản ứng chậm chạp quay đầu, nhìn thấy một người đi về phía mình, ngược sáng.

Là Lục Thời.

Đứng trước mặt Sở Dụ, thấy đuôi mắt cậu đỏ, mặt đầy mê mang ngửa đầu nhìn mình. Lục Thời giống như ngồi xổm trên tường thấp của trường, kéo Sở Dụ đi lên, vươn tay ra.

Tầm mắt Sở Dụ cố định.

Cậu nhìn cánh tay đưa tới trước mắt.

Màu da trắng lạnh, mạch máu màu xanh, cùng với đầu ngón tay cậu đã cắn không biết bao lần.

Mười mấy giây sau, Sở Dụ dè dặt đặt tay tới.

Nắm chặt, kéo người dậy, giọng Lục Thời là lành lạnh như thường, “Muốn an ủi không?”

Sở Dụ ngơ ngẩn nhìn anh, không đáp.

Lục Thời không hỏi nữa, giơ tay lên, ôm người vào ngực.

“Mặc dù đã bảo cậu đáp ứng tớ, bất luật kết quả gì, cũng không được khóc. Nhưng nếu như muốn khóc, có thể khóc thầm, tớ giả bộ không biết.”

Sở Dụ đáp nhẹ một tiếng, giọng mũi rất nặng.

“Lục Thời.”

“Ừ, tớ ở đây.”

Sở Dụ giơ tay lên, vòng lấy eo Lục Thời, siết chặt.

Ngón tay túm chặt áo Lục Thời, kéo ra nếp gấp.

“Lục Thời.”

“Tớ ở đây.”

Lục Thời cúi đầu, đôi môi cọ qua tai Sở Dụ, nhẹ giọng nói, “Lần cuối cùng khóc vì bà ấy, được không.”

Hồi lâu, mới truyền đến câu trả lời của Sở Dụ, âm thanh rất nhẹ, âm cuối còn phát run.

“Ừ.”

Lục Thời câu môi, trấn an xoa tóc Sở Dụ, “Ngoan lắm.”

Phòng họp trống rỗng.

Lục Thời ôm người, nhìn về phía cánh cửa đóng chặt, nhớ tới đối thoại lúc nãy anh chờ ở cửa, nghe thấy, cùng với Thi Nhã Lăng đi qua bên cạnh anh.

Là bà tự mình đẩy cậu ấy đến bên cạnh tôi.

Bà không cần, tôi cần.