Con Đường Trở Thành Thiên Hậu

Chương 2



Lạc Lạc.

Không biết như thế nào mà đáy lòng cô lại hiên lên ra tên cô gái này. Sau đó những chuyện cũ về cô gái này, còn có thân thể Diệp Tinh Lăng này như nước chảy, chậm rãi chảy vào đầu Hạ Lăng. Chính là cô còn không kịp chải vuốt, Lạc Lạc thanh thúy lại truyền âm thanh đến:

"Tinh Lăng, cậu có sao không? Nói chuyện nha, đừng là tớ sợ."

Cô có chút đau đầu mà xoa xoa thái dương:

"Lạc Lạc, tớ không có việc gì, cảm ơn cậu."

"Không có việc gì thì tốt." Lạc Lạc cao hứng mà cười lộ rên, vội vàng chạy tới chỗ để nước cách đó không xa, dùng ly giấy lấy một ly nước đưa cho Hạ Lăng.

"Tới uống nước, về sau luyện tập không cần liều mạng như vậy, tớ biết cậu không phải giả bộ bất tỉnh, cậu ngất xỉu làm tớ sợ muốn chết."

Cô ấy không phòng bị quan tâm làm Hạ Lăng có chút không được tự nhiên.

Đời trước cũng từng có người, ở trước mặt lộ ra đơn thuần, không phòng vệ như vậy, đó là em gái cô, Hạ Vũ. Khi đó Hạ Lăngđem em gái coi như trân bảo, tín nhiệm cùng chăm sóc, nhưng kết quả là lại đổi lấy sự phản bội cùng bán đứng.

Chuyện như vậy, cô không nghĩ lại rải qua một lần.

Vì thế cô không dấu vết mà cách xa Lạc Lạc

"Tớ nghĩ ngơi một chút thì tốt rồi, cậu mau đi luyện tập đi."

Lạc Lạc lại cố chấp lắc đầu, nghiêm túc mà nói:

"Cậu thật sự phải chú ý thân thể, tháng này đã té xỉu ba lần, tớ biết cậu muốn qua lần khảo hạch này, chính là..."

Cô ấy cắn môi, có chút nói không được nữa.

Hạ Lăng cười cười, biết cô muốn nói cái gì, nguyên chủ thân thể này - Diệp Tinh Lăng, đã liên tục hai tháng ở khảo hạch xếp hạng chót, nếu lần này đứng bét, như vậy chỉ có thể cuốn gói chạy lấy người. Cho nên Diệp Tinh Lăng mới có thể như vậy, một lần lại một lần lại luyện tập đến ngất xỉu, làm Lạc Lạc thực sự lo lắng.

Đại khái nguyên chủ chính là như vậy nên mệt chết đi?

Hạ Lăng có chút cảm khái, không biết nếu Lạc Lạc phát hiện cô không phải nguyên chủ, sẽ nghĩ như thế nào?

Bất quá, Diệp Tinh Lăng không thông qua khảo thí, đối với Hạ Lăng xuyên qua mà nói, đây là việc có thể thực hiện. Từ tử vong đến trọng sinh, phảng phất chỉ là ngủ một giấc ngủ dài mà thôi, đã từng có được những cái đó, dung nhập linh hồn dáng múa cô hoàn toàn nhớ rõ, đời trước, nàng dùng chúng nó chinh phục toàn thế giới, đời này muốn thông qua khảo hạch thực tập sinh, quả thật dễ như trở bàn tay.

Nhìn Lạc Lạc sầu lo, cô thoải mái mà mỉm cười:

"Yên tâm Lạc Lạc, tớ có chừng mực, sẽ không luyện tập đến té xỉu nữa. Tớ vừa mới lĩnh ngộ một ít bí quyết, lần này kiểm tra tớ sẽ tiến bộ."

"Thật sự...?"

"Thật sự!"

Lạc Lạc cuối cùng yên lòng, lộ ra tươi cười

"Vậy cậu hãy nghỉ ngơi đi, tớ đi luyện vũ."

Hạ Lăng nhìn theo Lạc Lạc gia nhập đám người đang luyện tập, nhẹ nhàng thở ra. Cũng như con người cùng lời nói đơn thuần như vậy, làm cô nhớ tới "Hảo muội muội" của cô, Hạ Vũ còn có hồi ức về nam nhân kia.

Đó là... trong lòng cô vĩnh viễn thương.

Cô lắc lắc đầu, vứt đi ký ức thống khổ, việc cấp bách là sửa sang lại những chuyện cũ trong đầu Diệp Tinh Lăng. Vì thế, cô an tĩnh mà đứng dậy, hướng ngoài cửa phòng mà đi đến.

Không có người ngăn trở, bởi vì thực tập sinh đều đang lo chuyện luyện tập cho chính mình, ngẫu nhiên có một hai người chú ý đến cô, không phai coi như không phát hiện, chính là lộ ra một tia khinh thường. Một người nhất định phải bị đào thải vì thành tích quá kém, trừ bỏ Lạc Lạc, ai lại phí một chút tinh thần đi chú ý?

Đối với thái độ của bọn họ, Hạ Lăng cũng không để ý, đời trước sinh tử chìm nổi, làm cô nhìn quen nhân tình ấm lạnh, điểm khinh thường nho nhỏ này căn bản không ảnh hưởng tới bất luận cái gì.

Cô tìm nơi yên lặng không người ngồi xuống, bắt đầu sắp xếp lại chuyện trong đầu Diệp Tinh Lăng.