Làm Học Bá Trong Văn Niên Đại

Chương 3



Đừng nhìn ông ngày thường có vẻ rất yêu thương đứa con trai nhỏ này, bất kể có ích lợi gì đều ở bên cạnh anh, nhưng nếu đứa con trai út thật sự phạm sai lầm lớn, ông làm cha tuyệt đối sẽ không nhân nhượng.

Cũng chính vì biết tính nóng nảy của ông nên dù cậu út có quậy phá đến đâu thì cũng chỉ ồn ào những chuyện nhỏ nhặt. Đứa nhỏ không có gan gây rối những chuyện vi phạm cấm kị.

Vì vậy, khi con gái nhỏ vội vàng chạy đến nói với ông việc đứa con trai út bị hãm hại, phản ứng đầu tiên của ông là cảm thấy nực cười, đồng thời cũng cảm thấy những người hãm hại anh thực sự quá ác độc.

Nếu không phải đứa con út của ông thông minh chạy trốn nhanh, chuyện này nếu được xác nhận là thật thì xong đời rồi. Không chỉ đứa con trai út của ông tiêu đời mà cả tiểu tử Tạ gia cũng sẽ tiêu đời cùng với anh.

Dương Mãn Thương làm đại đội trưởng nhiều năm như vậy, có âm mưu mưu đồ gì mà chưa từng nhìn thấy. Ông nhìn nhận mọi việc thấu đáo hơn người khác rất nhiều, ông cảm thấy chuyện hôm nay không chỉ nhằm vào cậu út, đoán rằng có người muốn lợi dụng tay của thanh niên Vương bọn họ và cũng định loại bỏ tiểu tử Tạ gia.

Nghĩ đến đây sắc mặt của Dương Mãn Thương càng trở nên khó coi, ông nhìn mấy người luôn nghe đâu đánh đó của Vương Thu Nghiên, đầu tiên là hừ lạnh một tiếng, sau đó nói: "Thanh niên Vương, ban đêm ban hôm rồi không đi ngủ đi mà chạy vòng vòng trong làng làm gì vậy, xem ra là ban ngày không chăm chỉ làm việc đây mà."

Vì nhìn thấy họ là những người đọc sách nên nhiệm vụ mà Dương Mãn Thương đưa cho đám thanh niên trí thức này không nặng nề. Ngay cả khi đang rất bận rộn trong mùa trồng vội gặt vội, ông vẫn cố gắng tạo điều kiện dễ dàng hơn cho những đứa trẻ thành phố này. Nhưng hiện tại xem ra ông vẫn là quá tốt bụng, chính là bởi vì nhiệm vụ giao cho bọn hắn quá dễ dàng, bọn hắn dư sức đi hãm hại người khắp nơi.

Trên thực tế, Dương Mãn Thương đã biết từ lâu rằng một số nam thanh niên trí thức đã tung tin đồn về tiểu tử Tạ gia. Nhưng bởi vì thân phận của Tạ Nghiễn Thanh có chút nhạy cảm, thân là đại đội trưởng, ông không thể đứng ra giúp đỡ đối phương, cho rằng bọn họ không dám đi quá xa, liền nhắm mắt làm ngơ.

Nhưng tình thế bây giờ không giống nhau, đại khái là bởi vì ông tính tình tốt dễ nói chuyện, khiến một vài người cho rằng ông rất dễ bắt nạt. Bọn họ tính kế với Tạ Nghiễn Thanh thì thôi đi, không ngờ bây giờ lại đụng đến con trai của ông, bọn họ cũng không thèm nhìn xem đây là ở đâu?

Khi Vương Thu Nghiên nhìn thấy đại đội trưởng, trong lòng cô có linh cảm rất xấu, cô đoán chắc đại đội trưởng đã biết điều gì đó, nếu không ông đã không tình cờ xuất hiện ở đây như vậy.

Nhìn thấy thái độ lạnh nhạt của đại đội trưởng, Vương Thu Nghiên không khỏi muốn lùi bước trong giây lát. Nhưng bây giờ rút lui đã quá muộn, bởi vì Dương Từ là bị mấy người bọn họ đánh ngất, bây giờ họ đã hoàn toàn đắc tội với gia đình của đại đội trưởng.

Ban đầu, theo kế hoạch của Vương Thu Nghiên, mối quan hệ mập mờ giữa Dương Từ và Tạ Nghiễn Thanh đã là chắc chắn, khi hai người này bị lôi ra để trừng phạt, họ có thể nhân cơ hội khuấy động cảm xúc của các thành viên trong đại đội, thậm chí có thể lôi kéo đại đội trưởng xuống.

Trong tiểu thuyết, nguyên chủ bị bắt và bị trừng phạt công khai, sau khi Dương Mãn Thương biết rằng đứa con út của mình đã bị hãm hại, phản ứng đầu tiên của ông chắc chắn là bảo vệ đứa con út của mình. Mà chính sự bảo vệ của ông đã tạo cơ hội cho những người khác, đúng như kế hoạch bí mật của Vương Thu Nghiên, cuối cùng là ông đã bị cách chức đội trưởng.

Vương Thu Nghiên hiện tại đã leo lên lưng cọp khó xuống, cho dù cô cảm thấy mọi chuyện ngày hôm nay thật kỳ lạ, thì trong hoàn cảnh này cũng không có cách nào quay đầu lại. Trong lòng thầm nghĩ dù sao mình cũng đã đắc tội với người ta rồi, nên dù thế nào cũng phải kéo Dương Từ đến làm đệm lưng cho họ.

Vì vậy, Vương Thu Nghiên nhếch môi, mỉm cười và nói với đại đội trưởng: "Đại đội trưởng, chúng tôi đến đây để bắt người. Có người tố cáo đồng chí Dương Từ lén lút qua lại với nam nhân, rất dễ ảnh hưởng đến những đứa trẻ khác trong đội. Đồng chí Dương Từ còn nhỏ, nếu có sai sót gì thì phải được dạy dỗ sớm, kẻo lớn lên lại mắc phải sai lầm lớn."

Dương Mãn Thương nghe những lời đó rất tức giận nhưng không biểu hiện ra ngoài mặt, chỉ buồn cười nhìn Vương Thu Nghiên và nói: "Đồng chí Vương đang nói đùa sao? Mọi người trong thôn đều biết người mà đứa con trai út của ta thích là ai, ngươi nói hắn thích nam nhân, ai sẽ tin?"

Vương Thu Nghiên nghe thấy điều này thì sắc mặt tái nhợt, thằng nhóc Dương Từ dạo gần đây vẫn quanh quẩn bên cô, lão già chết tiệt này đã cố tình chỉ ra điều đó. Vương Thu Nghiên nhìn hai người phía sau, một trong số họ là một nam thanh niên trí thức hơi gầy, trắng trẻo và sạch sẽ, người này ngay lập tức cố ý bước đến bên Vương Thu Nghiên.

Người này cùng lứa thanh niên trí thức với Vương Thu Nghiên, tên là Trần Túc Thần, hắn là một người đàn ông có vẻ ngoài hiền lành và sạch sẽ. Trước đây, khi Vương Thu Nghiên định đối phó với Dương Từ, chính hắn ta là người đã bí mật nhắc nhở cô rằng có thể lợi dụng Tạ Nghiễn Thanh một nhân viên bị điều xuống không nơi nương tựa.

Vì muốn bắt gian thì phải có hai người, mà nếu hai người bị bắt được thì thân bại danh liệt. Lúc đó họ không tìm được ứng cử viên thích hợp, tình cờ Trần Túc Thần nhắc nhở cô, lại thêm bản thân Tạ Nghiễn Thanh mang đầy tin đồn là một người phù hợp nên Vương Thu Nghiên đã chọn Tạ Nghiễn Thanh mà không suy nghĩ gì thêm nữa.

Trần Túc Thần nhìn đội trưởng và nói: "Đội trưởng, không phải đồng chí Vương đã báo cáo đồng chí Dương Từ, mà là đồng chí Tống trong Tri Thanh Điểm của chúng tôi."

Bằng cách này, ngay cả khi mọi thứ trở nên nghiêm trọng, những người khác sẽ không nghĩ rằng trò hề hôm nay là bởi vì những ân oán cá nhân giữa Vương Thu Nghiên và Dương Từ.

Trần Túc Thần nói xong, hắn ta lấy bộ quần áo trong tay ra, vẻ mặt có vẻ tốt bụng mà nói: "Chúng tôi không muốn tin rằng đồng chí Dương Từ sẽ làm ra chuyện như vậy. Nhưng không khéo là ta phát hiện ra cái này khi đi đến chuồng bò. Hôm nay Dương Từ đã mặc bộ quần áo này, nhiều người trong đội đã nhìn thấy vào ban ngày, ngay cả khi chúng tôi không bắt được ai, thì đó cũng là bằng chứng quan trọng."

Thấy vậy, Dương Mãn Thương trong lòng liền biết rõ, những người này đang định vò mẻ đập cho hư. Dù sao thì bây giờ họ đã đắc tội với ông rồi, bất kể họ có thể chứng minh được tội của Dương Từ hay không, họ cũng lôi Dương Từ ra làm đệm lưng.

Một thanh niên trí thức khác bên cạnh cũng nói: "Đúng vậy, ban đầu chúng tôi cũng không tin, nhưng chúng tôi đã tìm thấy quần áo. Hiện tại mọi người đều biết chuyện này, đội trưởng không thể chỉ vì hắn là người của mình mà thiên vị đấy. "

Dương Mãn Thương đang định nói gì đó thì nghe thấy tiếng đứa con trai út vang lên sau lưng: "Thiên vị cái gì vậy?"

Khi mọi người nghe thấy giọng nói, tất cả họ đều nhìn về hướng phát ra giọng nói. Liền nhìn thấy Dương Từ cùng với hai thiếu niên mới lớn đang đi về phía này một cách bình tĩnh.

Anh tựa hồ vừa mới tỉnh lại, trên tay mang một đôi giày vải chậm rãi đi tới, bộ dáng nửa mê nửa tỉnh cùng giọng điệu lười biếng, nhìn qua giống như một tên lưu manh chán đời.

Hai thiếu niên đi phía sau Dương Từ, một người là bạn thân thuở nhỏ của nguyên chủ, một người là em trai họ của nguyên chủ, quan hệ giữa ba người bọn họ ngày thường như tam giác sắt, bất kể đi đến đâu ba người đều đi cùng với nhau.

Dương Mộng Liên không dám quay lại tìm quần áo cho em trai, trùng hợp là nhà kho cách nhà em họ khá gần, nên cô đến nhà em họ mượn một bộ quần áo. Không ngờ đến là người bạn thân của nguyên chủ cũng đang ở nhà em họ, Dương Mộng Liên đã nhanh chóng kéo hai người đi cùng cô.

Hai tên này mặc dù cũng rất không trung thực, nhưng cả hai đều có tính tình rất nghĩa khí. Thêm nữa vốn là mấy người thanh niên trí thức đã gài bẫy Dương Từ, nên khi họ biết chuyện tất nhiên là đứng về phía Dương Từ.

Không phải thanh niên Vương bọn họ có quần áo làm bằng chứng sao, tình cờ là họ cũng có hai nhân chứng để sử dụng ở đây, dù sao bất kể là vật chứng hay là nhân chứng đều là giả cả, đến lúc bọn họ đối chất với nhau thì phải xem xem da mặt ai dày hơn rồi. Vốn là một tội không cần phải có, thanh niên Vương bọn họ cũng không bắt được ai tại chỗ, Dương Từ cũng sẽ không thành thật mà bị hãm hại.

Cùng lúc đó, Tống Hầu Duyệt bọn họ cũng đưa Tạ Nghiễn Thanh đến, tình cờ đụng phải Dương Từ ba người bọn họ. Dương Từ nhìn thấy họ từ xa, đầu tiên anh lén lút liếc nhìn Tạ Nghiễn Thanh, để chắc chắn rằng cậu không bị họ đánh, sau đó anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Trước đó chuồng bò đóng cửa tối om, anh căn bản nhìn không rõ dáng vẻ của Tạ Nghiễn Thanh. Lúc này mượn ánh trăng và đèn pin, anh có thể nhìn rõ dáng vẻ của Tạ Nghiễn Thanh, không thể không nói Tạ Nghiễn Thanh quả thực rất xinh đẹp, khó trách có nhiều nam nhân ghen tị với cậu như vậy.

Tạ Nghiễn Thanh có một đôi mắt hồ ly quyến rũ, hơn nữa lông mi dài và rậm rất đẹp, thuộc loại một cái nhìn một nụ cười đều khiến mọi người yêu thích.

Khoảnh khắc Dương Từ nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt xinh đẹp của cậu, anh không thể không nghĩ đến mấy từ nam hồ ly tinh, ngoại hình của đối phương thực sự vừa quyến rũ vừa mang tính công kích, người ta vô tình nhìn vào cậu khó có thể quên được.

Dương Từ không dám cứ nhìn chằm chằm vào Tạ Nghiễn Thanh, sợ những người khác xung quanh sẽ nhìn thấy điều gì đó, vì vậy anh chỉ có thể vội vàng liếc nhìn Tạ Nghiễn Thanh một chút. Tình cờ chạm mắt với đôi mắt đang ngước lên của Tạ Nghiễn Thanh, Dương Từ luôn cảm thấy như thể mình bị sét đánh một cái.

Dương Từ kìm nén nhịp tim nhảy dựng đột ngột trong lòng, bắt chước dáng vẻ bá đạo của nguyên chủ trong ký ức của anh, lưu manh mà nói với Vương Thu Nghiên đang đợi người: "Thiên vị cái gì vậy? Đã đêm khuya rồi các người còn làm ầm lên gì vậy, ông đây đang ngủ say đều bị các ngươi đánh thức."

Cách nhà kho của đại đội một khoảng cách, đám người Dương Từ muốn một mạch chạy tới đây, lúc này ba người còn mệt mỏi đến mức tim đập loạn xạ.

Tuy nhiên, để tránh mọi người phát hiện ra manh mối, ba người họ đã bí mật cố gắng điều chỉnh hơi thở của mình. Lúc này thấy Dương Từ sắc mặt không thay đổi, hai người bạn kia không khỏi lén liếc anh một cái, trong lòng còn nghĩ nhìn không ra nha tiểu tử này rất giỏi giả bộ.

Tống Hầu Duyệt không ngờ rằng anh lại dám tự mình đến đây, lập tức bước tới muốn ấn Dương Từ xuống. Dương Từ không phải là một đứa nhóc chưa lớn như nguyên chủ, vừa nhìn thấy Tống Hầu Duyệt đi đến không những không sợ hãi mà còn muốn đi lên tiếp vài chiêu với tên tiểu bạch kiểm này.

Đáng tiếc là trước khi anh hành động, hai người bạn thân kia đã hét lên. "Này? Tống Hầu Duyệt, ngươi đang làm gì vậy? Ngươi còn muốn đánh người trước mặt chúng ta sao?"

"Đúng vậy, thanh niên trí thức các người cũng thiệt quá đáng rồi, mấy người các ngươi ban ngày thì không làm việc, chỉ biết buổi tối làm mấy chuyện ồn ào không để người ta nghỉ ngơi, các ngươi cho rằng chúng ta cũng giống với các ngươi sao!"

Giọng nói của Tống Hầu Duyệt không lớn bằng bọn họ, nghe thấy lời này liền tức giận gầm lên: "Đừng chậm trễ việc của chúng ta, Dương Từ trong đại đội có quan hệ bất chính, chuyện này rất nhiều người đã nhìn thấy rồi, chúng ta còn có quần áo của hắn làm bằng chứng đây."

Em trai họ Dương Tụng Quốc tức đến phát điên khi nghe những lời đó, thực ra hôm nay khi thanh niên Vương tìm Dương Từ, Dương Tụng Quốc và Hứa Văn Lịch đã ở cách đó không xa, lúc đó họ cảm thấy thanh niên Vương không đúng lắm.

Nhưng mà do hai ngày nay vì bận rộn thu hoạch nên hai đứa trẻ mới lớn cũng không nghĩ nhiều. Bây giờ đã biết chuyện gì xảy ra với người bạn của mình, cộng thêm vết máu tím đen trên gáy người bạn thân, nhận ra rằng người bạn thân đã bị những thanh niên trí thức đáng sợ này tính kế rồi.

Dương Từ lo lắng rằng khi tức giận cả hai sẽ nói những điều vô nghĩa, vì vậy anh đưa tay ra để kéo hai người đang sắp nhảy dựng lên, chậm chạp mà đi đến trước mặt Tống Hầu Duyệt.

Không biết có phải là ảo giác của Tống Hầu Duyệt hay không, nhưng hắn luôn cảm thấy Dương Từ hiện tại có chút kỳ quái. Rõ ràng đối phương trông vẫn như ngày thường, vẫn bộ dạng như một kẻ ngốc, nhưng khi Dương Từ bước tới, hắn lại có cảm giác bị áp bức.

Hắn không thể giải thích rõ ràng cảm giác đó, hắn luôn có cảm giác như mình đang bị một con thú máu lạnh nào đó dõi theo, khiến hắn vô thức cảm thấy sởn gai ốc.