Mặt Trăng Đến Bên Em

Chương 37



Hai tuần lễ kế tiếp, trong mắt những người xung quanh, ban ngày Đào Khê vẫn lên lớp học tập như cũ, buổi tối về phòng vẽ tranh, hoàn toàn chẳng khác gì bình thường.

Nhưng chỉ có cậu mới biết, cậu cứ động một tí là ngẩn người nhìn đăm đăm chỗ trống bên cạnh mình, lúc không làm được đề nào sẽ theo bản năng quay sang hỏi nhưng rồi nhận ra bên cạnh không có người kia.

Cảm giác trống vắng đột ngột này khiến cậu hơi mất mát, giống như một hòn đá nhỏ sau khi rơi vào trong giếng sâu không phát ra tiếng động nào, chỉ có thể nghe thấy tiếng vọng của chính mình.

Có những lúc cậu chợt nảy ra những suy nghĩ hoang đường đáng sợ, có phải từ đầu đến cuối cậu chưa từng quen Lâm Khâm Hòa không? Có phải từ trước đến nay cậu vẫn chưa bước chân được vào thế giới của Lâm Khâm Hòa không?

Nhưng một giây sau đó chuỗi vòng tay đỏ ngọc lam sẽ nhắc nhở cậu, cậu đang ở trong thế giới của Lâm Khâm Hòa.

Đến tận bây giờ, Đào Khê vẫn chưa nhận ra bản thân không có cảm giác an toàn.

Cũng may giờ cậu đã có điện thoại, buổi tối cậu sẽ gửi đề nhờ Lâm Khâm Hòa giải giúp, phần lớn thời gian anh đều trả lời ngay, điều này khiến sự bất an trong cậu đã giảm bớt đi rất nhiều.

Một điều khác khiến cậu cảm thấy yên tâm hơn là, mỗi ngày Lâm Khâm Hòa đều đăng một vài thứ lên vòng bạn bè, cảnh hoàng hôn, chú chim trên cành, ánh mặt trời rọi lên tấm bảng màu xanh sẫm… Là cuộc sống của anh qua ống kính.

Mỗi bức ảnh Đào Khê đều like một cái, nhưng mà cậu cảm thấy rất kỳ lạ, tại sao không thấy người bạn nào khác like ảnh của Lâm Khâm Hòa?

Có lẽ bọn họ không thêm WeChat của anh rồi, suy đoán này khiến cậu không nhịn được vui vẻ.

Một ngày nào đó của tuần thứ hai, Chu Cường thông báo một tin, chiều thứ sáu tổ chức họp phụ huynh, phụ huynh mỗi học sinh đều phải có mặt.

Tiếng kêu than thở khắp lớp, chỉ có Đào Khê là không phản ứng gì, bởi vì nhà cậu ở xa không có ai đến được.

Cậu vừa vẽ xong ba mươi bức tranh trăng, tốn không ít tiền đóng lại thành một tập tranh, hai ngày nay cậu đang suy nghĩ một vấn đề quan trọng khác.

Thư tình.

Đào Khê sáng tác văn rất hay, nhưng thư tình viết thế nào cũng chẳng thấy hay, xé đi mấy lần rồi, còn đến thư viện khảo sát một vòng, ấy vậy mà cậu thật sự tìm được một cuốn sách rất lâu đời tên là “Tuyển tập lời tỏ tình“.

Cậu trốn trong chăn bật đèn pin đọc sách, càng đọc càng nóng mặt, trong lòng nghĩ thầm thế này cũng sến sẩm quá đi, nhưng mà cuối cùng vẫn chọn vài câu mình chưa biết để viết vào trong thư tình của mình.

Chiều thứ sáu hôm ấy, cả lớp tổng vệ sinh một lượt để đón các vị phụ huynh. Đào Khê cẩn thận lau bàn ghế cho Lâm Khâm Hòa rất nhiều lần, muốn để ba mẹ của anh thuận tiện ngồi khi đến.

Các vị phụ huynh lần lượt đến phòng học lớp 1, hoặc tán gẫu với con mình trong phòng học hay trên hành lang. Có người mẹ còn quan tâm mang quà vặt cho con trai mình, có người cha thì đang phê bình đứa trẻ nhà mình không nghe lời.

Đào Khê thu dọn đồ đạc xong, đang định ra khỏi lớp tìm một chỗ viết thư tình thì thấy La Chinh Âm xách túi vào lớp từ cửa sau.

Khoảnh khắc ấy cậu đột nhiên cảm thấy hoảng hốt và chột dạ, cậu nghĩ, đây là mẹ Lâm Khâm Hòa, mà cậu đang muốn tỏ tình với con trai của cô.

Đào Khê lập tức lễ phép chào La Chinh Âm: “Chào cô ạ!” Cung kính đến mức người sắp cúi gập xuống.

La Chinh Âm ngẩn người, cô nhận ra cậu trai vẻ mặt căng thẳng này là bạn cùng bàn của Lâm Khâm Hòa, từng đến bệnh viện lần trước, hình như tên Đào Khê. Cô khách sáo mỉm cười, nói câu chào cháu.

Đào Khê ân cần kéo giúp cái ghế mình đã chăm chỉ lau hộ Lâm Khâm Hòa ra cho La Chinh Âm ngồi, cố gắng muốn để lại ấn tượng thật tốt trước mặt cô.

La Chinh Âm nói cảm ơn xong thì ngồi xuống, khách sáo đáp lại Đào Khê vài câu rồi không nói gì nữa.

Rất nhanh đến lượt ba của Tất Thành Phi – Tất Khiêm, trưởng khoa Ngoại thần kinh của bệnh viện Hán Nam cũng tiến vào. Ông và La Chinh Âm cũng gọi là quen biết vì thường xuyên họp phụ huynh cùng nhau từ hồi con trai hai người học cùng lớp cấp 2, hai người bắt đầu trò chuyện với nhau.

Đào Khê biết điều rời đi. Cậu vừa ra khỏi lớp liền thấy Dương Tranh Minh và Dương Đa Lạc đi vào phòng học lớp 2. Hình như hai người vừa xảy ra mâu thuẫn, Dương Đa Lạc tức giận mặt mũi sưng xỉa, Dương Tranh Minh vẫn treo nụ cười bất đắc dĩ trên gương mặt, trong tay cầm lon Yakult mà Dương Đa Lạc chưa uống hết.

Đào Khê cụp mắt xuống, nhanh nhẹn xoay người đi ra chỗ khác, tìm mãi mới thấy một nơi không người, cuối cùng nghiêm túc lấy giấy chép lại thư tình một lần cuối cùng.

Cậu viết rất chậm, để đảm bảo mỗi chữ đều ngay ngắn đẹp đẽ, hơn nữa thư tình chỉ dài đúng một trang không hơn, cậu mất bốn mươi phút mới viết xong, sau đó cẩn thận bỏ vào phong thư.

Họp phụ huynh kéo dài rất lâu, Đào Khê nhét thư tình vào tập tài liệu để ngụy trang, đi dạo lòng vòng không mục đích trong sân, trong lòng cứ nghĩ ngày mai Lâm Khâm Hòa trở về phải tặng tập tranh và thư tình thế nào cho anh.

Càng nghĩ càng khẩn trương, dạ dày cũng co rút lại.

Nhưng tất cả sự hồi hộp căng thẳng đều không chống lại được sự vui mừng khi ngày mai Lâm Khâm Hòa trở về.

Vui đến mức khiến cậu không tài nào kiểm soát nổi biểu cảm, khóe miệng cứ hớn hở nhếch lên cười.

Mãi đến tận lúc họp xong, Đào Khê mới về lớp, cố ý tránh đi ngang qua phòng học lớp 2 nên đi vòng sang cầu thang bên kia, gặp Tất Thành Phi vừa chơi bóng rổ xong.

Hai người cùng nhau quay về lớp 1, lúc này buổi họp phụ huynh vừa mới kết thúc, một vài cha mẹ đang nói chuyện phiếm trên hành lang. Tất Thành Phi liếc một cái đã thấy ba mình đang nói chuyện với mẹ Lâm Khâm Hòa.

“Ba! Cô La!” Tất Thành Phi kéo cả Đào Khê đến trước mặt hai người họ chào hỏi, “Ba với cô La nói chuyện gì đấy? Có phải lại đang nói xấu con không?”

Đào Khê cũng lễ phép chào hai người họ, cậu nghĩ mình hẳn nên rời khỏi đây, không quấy rấy hai cha con bọn họ nữa, đang định xoay người đi lại đột nhiên nghe thấy ba Tất Thành Phi nói:

“Còn nói được chuyện gì khác sao? Chẳng phải bận tâm chuyện du học ở Mỹ của mày à? Mày nhìn thử Khâm Hòa nhà người ta xem, TOEFL* thi từ lâu rồi, điểm còn cao như thế, cuối năm còn tham gia phỏng vấn mấy trường Đại học trong top 10, còn mày? Lúc nào định thi TOEFL cho ba đây?”

*Test Of English as a Foreign Language, là bài kiểm tra năng lực Tiếng Anh quốc tế của ETS nhằm kiểm tra khả năng tiếng Anh của bạn trong môi trường học thuật, cụ thể hơn là ở môi trường tại các quốc gia nói tiếng Anh. Bài kiểm tra này bao gồm các kĩ năng: nghe, nói, đọc, viết.

Đào Khê nín thở, đột nhiên siết chặt tập tài liệu giấu thư tình trong tay.

“Người ta là học sinh giỏi đó, ba đừng có đặt con với học thần lên bàn cân so sánh có được không?” Tất Thành Phi lấy mấy tờ khăn giấy trong tay ba mình lau mồ hôi trên mặt, bất mãn nói.

La Chinh Âm cười nói: “Không cần quá gấp, vẫn còn hơn một năm để chuẩn bị mà. Khâm Hòa cũng chỉ mới bắt đầu chuẩn bị từ năm ngoái thôi.”

“Cô ơi, Lâm Khâm Hòa phải đến Mỹ học Đại học sao?”

La Chinh Âm vừa dứt lời thì nghe thấy Đào Khê vẫn luôn không nói năng gì hỏi cô. Cô nhìn qua, hơi ngơ ngẩn. Cô thấy cậu trai này nhìn cô bằng đôi mắt cực kỳ giống Phương Tuệ, vành mắt đỏ ửng, sắc mặt căng thẳng như sắp khóc.

Cô đè nén sự hoảng sợ vô hình trong lòng xuống, nói: “Đúng, đây là kế hoạch Khâm Hòa đã lên từ lâu, đã chọn xong một vài trường Đại học có triển vọng rồi.”

Nhưng mà Đào Khê không muốn tin, cậu siết mạnh túi tài liệu trong tay, cổ họng run run kịch liệt, mở miệng cố gắng rất lâu mới phát ra âm thanh khàn đặc hỏi La Chinh Âm:

“Lâm Khâm Hòa, cậu ấy sẽ du học đến Mỹ cùng Dương Đa Lạc sao?”

Tất Khiêm cảm thấy nam sinh này có phần kỳ quái nhưng không lên tiếng. Tất Thành Phi nhìn Đào Khê với vẻ lo lắng.

Đào Khê cắn chặt răng, gắt gao nhìn chằm chằm La Chinh Âm. Ánh mắt vừa quyết liệt vừa yếu ớt, giống như một tù nhân sắp chết chỉ chờ câu nói phán xử cuối cùng.

Cuối cùng, La Chinh Âm sắc mặt chần chừ tuyên bố kết quả:

“Đúng, sau khi tốt nghiệp nó và Lạc Lạc sẽ cùng nhau đến Mỹ du học. Đây là chuyện gia đình hai bên đã bàn bạc xong từ lâu.”

Gia đình hai bên đã bàn bạc từ lâu.

Còn tôi thì sao?

Đào Khê cắn chặt môi, sự đau xót ngập tràn trong khoang miệng, cậu nếm được mùi máu.

Cậu nhếch khóe miệng mỉm cười, rất nỗ lực duy trì sự lễ phép trước mặt La Chinh Âm, nói:

“Cảm ơn cô, cháu đã biết.”

Sau đó xoay người nhanh chân rời đi, càng đi càng nhanh, cuối cùng dứt khoát chạy.

Cậu cũng không biết mình phải đi đến đâu, trường học rộng như thế nhưng hình như chẳng có nơi nào chứa đủ sự phẫn nộ và khổ sở của cậu.

Cậu không thể khống chế được mà tức giận, quá giận, giận đến mức tầm mắt trở nên mơ hồ.

Giận vì sao Lâm Khâm Hòa có thể lừa cậu?

Vì sao có thể đến Mỹ du học với Dương Đa Lạc?

Mọi sự cố gắng nỗ lực của cậu anh coi là gì?

Là sự nực cười sao?

Đào Khê không biết mình đến cửa phòng hòa nhạc trên tầng cao nhất của tòa Thu Thực từ khi nào. Lâm Khâm Hòa đã từng vì cậu mà đàn một khúc dương cầm bên trong, chỉ một mình cậu có thể nghe thấy.

Cậu không nhìn vào cánh cửa kia, bước nhanh tới thùng rác ở trong góc.

Cậu lấy bức thư tình trong túi tài liệu ra, bức thư mà cậu đã viết đi viết lại rất nhiều lần, xé nát nó rồi vứt vào trong thùng rác.

Nhưng mà xé xong cũng không cảm thấy dễ chịu hơn. Cậu nhìn những mảnh vụn kia tựa như trái tim mình bị xé nát thành trăm mảnh.

Đào Khê ngồi xổm xuống, ôm chân chôn mặt trong đầu gối.

Cậu vẫn không nhịn được tìm lý do Lâm Khâm Hòa lừa gạt mình.

Có lẽ Lâm Khâm Hòa chỉ ban phát cho cậu một lời nói dối đầy thiện ý.

Lâm Khâm Hòa hi vọng cậu thi đỗ trường Đại học tốt nhất trong nước, có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Nhưng trong cuộc sống của Lâm Khâm Hòa không hề có cậu.

Nhưng mà, cậu nghĩ.

Tôi vốn dĩ nên xuất hiện trong cuộc đời cậu.

Người cùng lớn lên với cậu phải là tôi.

Tôi không có gì cả, không có mẹ không có cha, không có người thân nào thương yêu.

Cái gì của tôi cũng đều bị Dương Đa Lạc đoạt mất.

Tôi đã cố gắng như vậy, vì cái gì ngay cả học cùng một trường Đại học với cậu tôi cũng không làm được?

Ban đầu Tất Thành Phi muốn đuổi theo hỏi thăm Đào Khê nhưng lại bị ba cậu ta kéo lại: “Ba hẹn thầy Chu nói chuyện cùng chúng ta ở phòng làm việc rồi, mày đừng có đi đâu.”

“Ba, tại sao ba lại đi tìm chủ nhiệm lớp chứ?!” Tất Thành Phi ủ rũ cúi đầu nói. Cậu ta không thể làm gì khác hơn là theo ba mình đến phòng làm việc, trên đường đi không biết nghĩ gì lại lấy điện thoại ra gửi tin nhắn WeChat cho Lâm Khâm Hòa.

Sau khi hai cha con họ rời đi, La Chinh Âm vẫn chưa lấy lại được tinh thần. Trong đầu cô đang nhớ lại đôi mắt Đào Khê khi lần lượt chất vấn cô từng câu một vừa xong, trước đây rất lâu, Phương Tuệ cũng từng nhìn cô bằng ánh mắt đỏ hoe và hỏi cô một câu.

La Chinh Âm giơ tay nhéo ấn đường, định qua lớp 2 tìm Dương Đa Lạc, đột nhiên thấy Lâm Khâm Hòa bước nhanh tới.

“Khâm Hòa? Sao con về sớm thế?” La Chinh Âm kinh ngạc nhìn con trai mình, anh còn chưa kịp thay đồng phục, rõ ràng là vừa mới đến trường.

“Vừa rồi mẹ đã nói những gì với Đào Khê?” Lâm Khâm Hòa trầm giọng hỏi La Chinh Âm, chân mày cau lại rất sâu.

La Chinh Âm ngây người, cô cảm thấy Lâm Khâm Hòa nói với mình quá nhanh quá hung dữ, cau mày nói: “Vừa rồi mẹ đang nói chuyện các con nộp đơn đi du học ở Mỹ với bác sĩ Tất, lúc ấy Đào Khê cũng ở đây, tự dưng hỏi mẹ có phải con và Lạc Lạc đi Mỹ du học với nhau không, mẹ bảo là đúng, hình như cậu ấy…”

Cô đang nói tiếp thì nhận ra vẻ mặt Lâm Khâm Hòa đột ngột thay đổi. Từ trước đến nay cô chưa từng thấy Lâm Khâm Hòa biểu hiện ra vẻ mặt như vậy, giống như đồ vật mà anh yêu thích nhất bị người ta phá hỏng, mà hình như cô là người gây ra.

La Chinh Âm thấy Lâm Khâm Hòa xoay người rời đi, vội vàng kéo anh lại hỏi: “Rốt cuộc sao thế? Con trở về sớm là vì buổi tập huấn xảy ra vấn đề gì sao?”

Lâm Khâm Hòa nhìn người mẹ không biết chuyện gì, chỉ có thể đâm móng tay của mình thật sâu vào lòng bàn tay, phải làm như vậy mới có thể kiềm nén được sự đau đớn trong tim mình.

Tại sao phải trở về sớm ư?

Bởi vì anh biết hôm nay họp phụ huynh, tất cả mọi người đều có cha mẹ tới, nhưng có người không có.

Người kia nhất định sẽ rất buồn.

Mà anh thương cậu, anh hiểu cậu.

Điều này khiến anh càng cảm thấy khó chịu hơn thay cậu.

Cuối cùng Lâm Khâm Hòa không trả lời câu hỏi của La Chinh Âm, xoay người bước nhanh rời đi.