Một Kiếp Người Của A Uyên

Chương 40: Hoa chết không thể sống lại.



Diệp Niên Niên sắc mặt tối sầm, thanh âm không khỏi đề cao: "Là đại ca đại ca đại ca!!!"
Diệp Tang hoàn toàn bị dọa khóc, bé bẹp cái miệng nhỏ, nãi thanh nãi khí rống so với cậu còn lớn hơn nữa:
"Ô. Chính là nồi to là nồi to, ngươi hung cái gì mà hung a!!"
Đoạn Cận Diễn: "......"
Chó con: "......"
Nhìn ra được, phát âm từ này là quá khó khăn với cô nhóc nhà nó.
Nhìn xem đều ủy khuất thành cái dạng gì.
"Tiểu đệ" đột nhiên bị dọa khóc, cảm giác thành tựu cùng đắc ý nơi đáy lòng Diệp Niên Niên còn không kịp dâng lên, đã bị tiếng khóc mềm mại của cô bé làm cho có chút đau đầu.
Cậu nghĩ thầm.
Con gái chính là kiều khí.
Đoạn Cận Diễn mỉm cười.
Thực hảo.
Mới vừa dỗ được một cái, kết quả cái thứ hai lại khóc.
Đoạn Cận Diễn luôn sống trong hoàn cảnh đầy sói đầy hổ, cũng đều có thể lớn như cá gặp nước, cũng chưa có bao giờ bực bội như lúc này.
"Diệp Tang?" Thiếu niên hơi oai mặt, vươn một ngón tay hơi nâng lên khuôn mặt nhỏ khóc đến đầy cả nước mắt của cô nhóc, khóe môi cong lên, mỉm cười:
"Mấy cái thế gia ở đế đô, trừ bỏ gia tộc của Diệp Niên Niên, anh cũng không nghe nói qua họ Diệp."
"Hoặc là theo họ mẹ, hoặc là......" Đoạn Cận Diễn lười nhác ngữ điệu hơi dừng một chuat, mắt phượng yêu dị xinh đẹp hơi cong lên, "...... Hoặc là, chính là tiểu thế gia không ai biết."
Thiếu niên nhìn bé, "Em gái là thuộc về loại nào?"
Cặp mắt xinh đẹp đến mức không thể chê kia, đánh giá Diệp Tang, ánh mắt cực kỳ giống như đang xem quần áo.
Không thể không nói.
Đoạn Cận Diễn thật sự giống với mấy cái vai ác ba ba của Diệp Tang.
Đều đặt lợi ích lên hàng đầu, lạnh nhạt vô tình.
Mà giống như Đoạn Cận Diễn từ nhỏ đã sinh hoạt ở nơi, khả năng hắc hóa cao hơn so với những người khác.
Mấy đứa bé tầm thường lúc này chỉ sợ đã sớm bị xà tinh bệnh Đoạn Cận Diễn doạ sợ tới mức một câu cũng không dám nói.
Nhưng mà Diệp Tang là người bình thường sao?
Tiểu gia hỏa còn dám giật tóc của mấy đại vai ác, thì sao có thể bị tiện nghi ca ca này dọa.
Bé không quan tâm mà tiếp tục lạch cạch lạch cạch rớt nước mắt.
Tiểu gia hỏa khóc một mình thì không tính là gì, thậm chí còn có ý xấu không muốn để Diệp Niên Niên thoải mái.
Diệp Tang chỉ vào "Thi thể" vòng hoa trên mặt đất ủy ủy khuất khuất khóc nức nở nói:
"Nó chết rồi ~"
Diệp Niên Niên đã được dỗ tốt lúc này thật ra không để bụng phất phất tay, "Tớ để người hầu lại làm một cái cũng được."
Tiểu gia hỏa ngẩng khuôn mặt nhỏ, một bộ nghiêm túc tiểu bộ dáng: "Chính là......"
"Vậy cũng không phải là hoa hoa lúc đầu."
"......" Diệp Niên Niên không để bụng biểu tình chợt cứng đờ.
Đáy lòng Đoạn Cận Diễn hiện lên vài phần dự cảm bất hảo càng nồng đậm.
Chỉ nghe Diệp Tang tiếp tục oai khuôn mặt nhỏ, tiếp tục rớt nước mắt, thút tha thút thít đáp nói: "Ba ba nói...... Đã chết chính là đã chết, hoa chết không thể sống lại."
"......" Diệp Niên Niên nghe vậy cúi đầu nhìn "Di thể" hoa đã tàn bại đáng thương kia. w๖ebtruy๖enonlin๖ez
Cậu nhớ lại vừa rồi vẫn là một bộ vòng hoa tinh xảo, hiện giờ bị Đoạn Cận Diễn tàn phá thành như vậy, hơn nữa lại nghe được câu "Hoa chết không thể sống lại" của Diệp Tang.
Cậu nhóc nháy mắt liền bứt lên giọng nói.
Tiếng khóc của hai đứa nhỏ một trước một sau quả thực có thể có thể phá huỷ cả hoa viên sau núi này.
Đoạn Cận Diễn mỉm cười nhìn chăm chú vào hai đứa nhỏ, một bàn tay không chút để ý rơi xuống túi tiền màu đen trên áo gió, đầu ngón tay xanh nhạt nhẹ nhàng vê thật lưỡi dao nhỏ sắc bén.
Cậu bé còn chưa kịp làm gì khác, tiếng bước chân cách đó không xa một trước một sau truyền tới.
"...... Nha, khóc cũng thật đáng thương a."
"Nói cho thúc thúc, là ai khi dễ hai đứa?"
Giọng điệu cười như không cười của Thẩm Sơ Trần vang lên từ đằng sau, đuôi mắt của thiếu niên hơi cong, cười khẽ đem tay thả xuống dưới, biết lúc này không chết cũng sẽ bị lột da.