Nhập Vũ

Chương 24





Ngoài cửa sổ sắc trời sớm đã sáng rõ, lúc Tống Huy Dực tỉnh lại bên người như thường lệ đã không có bóng dáng Ngô Lạc, cô nằm ở trên giường có chút thất thần, uể oải kéo thân thể bủn rủn rời giường rửa mặt.

Cô một bên đánh răng một bên xem tin tức, bỗng nhiên, góc trên bên phải của bức avatar trống xuất hiện một đốm đỏ nhỏ, miệng cô đầy bọt, bàn tay cầm bàn chải đánh răng dừng lại.

Bàn chải điện vẫn còn ù ù vang lên, ngón tay chạm vào màn hình, khung thoại bắn ra đến: ‘ em tỉnh chưa? Tỉnh rồi thì mở cửa giúp anh một chút, anh làm xong việc đã trở lại. ’

Tống Huy Dực tập trung nhìn vào, thời gian gửi đi là một giờ trước.

Động tác rửa mặt bình thường lơ lỏng phảng phất ấn một chút bật chế độ tua nhanh, Tống Huy Dực súc miệng lung tung vài cái, buông bàn chải đánh răng xuống, chạy tới mở cửa.

Ngô Lạc ngồi trên bậc thang đợi rất lâu, một khắc cửa mở ra trên mặt mệt ý còn chưa kịp thu liễm, Tống Huy Dực thấy anh mệt mỏi giương mắt, trong lòng có chút đau, cô vội vàng kéo người đi vào.

"Anh không biết gọi điện thoại sao? Cũng không bấm chuông cửa! "Tống Huy Dực lôi kéo tay anh, tức giận đến muốn giậm chân.

“Em đêm qua quá mệt mỏi, anh không muốn đánh thức em,” Ngô Lạc đánh giá một phen bộ dáng cô còn mặc đồ ngủ, bất đắc dĩ nói: “Sắp đến trưa rồi, anh làm điểm tâm sáng cho em trước hay là em muốn trực tiếp ăn cơm trưa?”

“Trực tiếp ăn cơm trưa đi,” Tống Huy Dực nhắm mắt theo đuôi đi theo anh vào phòng bếp.

Ngô Lạc đâu vào đấy lấy thức ăn đã mua ngày hôm qua từ tủ lạnh ra đặt ở quầy bếp xếp thành hàng, anh cầm chuôi dao, vừa mới bày ra tư thế chuẩn bị cắt, eo của mình đã bị một thứ mềm mại phủ lên ôm lấy.

Tống Huy Dực có thể cảm giác được thân thể anh cứng đờ trong ngực mình, cô dán mặt lên tấm lưng căng đầy của anh, ngửi mùi thơm của bột giặt trên người anh.

Giọng Tống Huy Dực rầu rĩ: “Vừa trở về liền biết nấu cơm, anh người này cũng thật buồn.”

Không khí trở nên có chút sền sệt.

Ngô Lạc dừng một chút, lúc lại mở miệng mang theo một chút không xác định: "Nhưng đã mười một giờ rồi, em cũng chưa ăn điểm tâm sáng. ”

Tống Huy Dực từ sau lưng anh thò ra một cái đầu nhỏ, cười hì hì nói: "Em chỉ là muốn nói với anh, tân niên vui sướng. ”

Ý cười nở rộ trên mặt Ngô Lạc, anh buông dao xuống, xoa xoa mái tóc vốn có chút loạn của cô: “Tân niên vui sướng.”

Tống Huy Dực nhảy nhót chạy ra ngoài, trong một mảnh âm thanh linh binh lang bang cô chậm rì rì trang điểm, thay quần áo, chờ cô chỉnh trang xong, đồ ăn cũng lên bàn.

Cô vén hết tóc ra sau lưng, dùng đũa gắp một miếng " Ngô Thị đậu hủ Ma Bà" bỏ vào trong miệng.

Động tác này vừa vặn bị Ngô Lạc bưng đồ ăn đi ra nhìn thấy, anh đứng ở một bên nhìn Tống Huy Dực, giống như là đang chờ mong phản ứng của cô.

Tống Huy Dực đôi môi gắt gao nhắm chặt, hai má hơi hơi phồng lên, như là đang hơi hơi thổi, một lúc lâu sau, cô lấy tay che miệng, nhẹ giọng nói: "..... Nóng quá. ”

Ngô Lạc: “……”

Giây tiếp theo, cô bỗng chốc nhảy dựng lên: “Chính là siêu cấp ăn ngon!”

Ngô Lạc bị bộ dáng lúc kinh lúc rống này của cô hoảng sợ, anh xoay người múc cơm xong bưng ra, lên mặt cụ non nói: "Ăn ngon em liền ăn nhiều một chút. ”

Tống Huy Dực nhìn ra tâm tình của anh không tệ, cô ngồi xuống bàn ăn, nhận lấy đũa Ngô Lạc đưa tới, có chút do dự: "Anh... Anh lấy được bằng lái rồi sao? ”

"Chưa..." Quai hàm Ngô Lạc bị đồ ăn nhét phồng lên, anh rất nhanh nuốt xuống, nói: "Ngày mốt thi khoa mục ba. "

Tống Huy Dực ăn từng miếng từng miếng nhỏ, cô mới vừa ăn xong một phần đầu cơm, Ngô Lạc đều đứng dậy đi múc chén thứ hai.

“Vậy anh luyện thế nào rồi?”

"Cũng được, " Ngô Lạc cười cười: "Sao em lại đột nhiên quan tâm đến chuyện này vậy? ”

"Em là cảm thấy anh nên đột kích huấn luyện một chút." Tống Huy Dực thoạt nhìn rất nghiêm túc: "Thời gian luyện xe ở chỗ huấn luyện viên dù sao cũng rất có hạn, như vậy đi, buổi chiều em tìm một nơi hoang vắng, anh dùng xe của em luyện tập một chút. ”

Ngô Lạc không nói gì, anh nheo mắt lại, tầm mắt ở trên mặt Tống Huy Dực chuyển một vòng.

“Em cứ như vậy thích dạy anh lái xe?” Ngô Lạc câu môi cười khẽ, trong mắt có một tia chế nhạo.

Nhớ tới buổi tối hôm đó, tai Tống Huy Dực không thể tránh khỏi nóng lên.

Cô hắng hắng giọng, tận lực tự nhiên mở miệng: "Em là nghiêm túc, nếu lần này anh thi không qua, còn phải nộp thêm mấy trăm phí thi lại. ”

Nói đến tiền, Ngô Lạc cuối cùng cũng nghiêm túc lên, anh tuy là từ chối cho ý kiến, nhưng dưới sự khuyến khích của Tống Huy Dực, cơm nước xong, hai người liền lái xe đến vùng ngoại thành.

Tống Huy Dực lái xe đến một đoạn đường rộng lớn, cởi dây an toàn xuống xe, ý bảo Ngô Lạc có thể lên.

Cô ngồi vào ghế lái phụ, đợi Ngô Lạc điều chỉnh tốt chỗ ngồi, cô bắt đầu khống chế toàn cục, chỉ điểm giang sơn: "Bây giờ anh buông phanh tay, gài số D, bật đèn báo rẽ trái, đạp ga, chạy vào làn đường chính. ”

"..." Ngô Lạc: "Nhưng anh học chính là số tay, luyện hộp số tự động này của em có ích lợi gì đâu? ”

Tống Huy Dực ngẩn người, biểu tình cứng đờ của cô rất nhanh điều chỉnh lại đây: "Luyện tập cảm giác a! Ước tính khoảng cách, nắm bắt tình huống khẩn cấp, còn có quen thuộc với điều kiện đường xá, những thứ này vô luận chiếc xe nào đều là giống nhau. ”

Ngô Lạc chậm rãi bắt đầu, tuy rằng tốc độ không nhanh, nhưng lái đến vững vàng yên ổn.*

* Nguyên văn: Tứ bình bát ôn 四平八稳: Bốn bề yên tĩnh, sóng yên biển lặng.

"Em nói anh nghe, " Tống Huy Dực nhìn chằm chằm vào con đường phía trước, mặt cô hơi hơi nghiêng về phía anh: "Gót chân của anh phải đặt ngay dưới phanh, khi anh nhấn ga, bàn chân của anh sẽ trở nên nghiêng, như vậy sẽ không dễ dàng đạp nhầm trong lúc hoảng loạn. ”

Ngô Lạc dần dần tìm chút cảm giác, tốc độ càng mở càng nhanh.

"Còn có," Tống Huy Dực nói: "Khi rẽ ở ngã tư hẹp, nhất định phải rẽ lớn không được rẽ nhỏ, ví dụ như anh muốn rẽ trái, vậy trước khi vào cua, anh cần phải đánh vô lăng sang phải, để thân xe dựa vào bên phải. ”

Ngô Lạc nửa điểm dáng vẻ ngồi nghiêm chỉnh, biểu tình ngưng trọng của tay mới cũng không có, anh lái xe càng ngày càng nhàn nhã, càng ngày càng thả lỏng: "Anh biết rồi, Tống lão sư. ”

Tống Huy Dực thấy tố chất tâm lý của anh cũng rất mạnh mẽ, trong lòng yên tâm không ít: "Anh thi cho tốt, chờ anh lấy được bằng lái em cho anh một kinh hỉ. ”

*

Tống Huy Dực trong miệng “Kinh hỉ” ở ngày hôm sau liền bắt đầu lo liệu lên, cô nhanh chóng ký xong hợp đồng dưới sự vây quanh của mấy nhân viên tiêu thụ, cô đi thẳng đến chủ đề, giao toàn bộ số tiền, động tác nhanh chóng quyết đoán.

Mọi thứ hoàn thành nhanh hơn dự kiến, trước khi rời khỏi cửa hàng 4S, cô một lần cuối cùng xác nhận thời gian nhận xe: "Tôi nhất định phải ở trong vòng một tuần nhận được xe." ”

Nhân viên tiêu thụ vui mừng ra mặt, đây là đơn đặt hàng sẽ dàng chưa từng gặp qua, anh ta liên tục gật đầu: “Tống tiểu thư ngài yên tâm, nhất định, nhất định.”

Tống Vĩ chậm rãi đi ra, cô không nghĩ tới nhân vật chính bát quái mình nghe được trong toilet lại chính là em họ của mình, khi cô nhìn thấy Tống Huy Dực có chút kinh dị: "Vừa rồi chị đi vệ sinh nghe được có người nói có một đại mỹ nữ đến mua xe, chưa đến mười phút đã làm thủ tục xong xuôi, khí phách vô cùng, thì ra nói chính là em. ”

Tống Huy Dực kéo Tống Vĩ sang một bên: "Sao chị lại ở đây? ”

“Giúp lãnh đạo lái xe tới làm bảo dưỡng.” Tống Vĩ nhún nhún vai, loại chuyện nhỏ này vốn không nên người chức vị như cô làm, nề hà Tề Tề liên tiếp sinh mấy trận bệnh nặng, xin nghỉ vô số Tống Vĩ dần dần bị gạt ra ngoài lề, vì lấy lòng lãnh đạo, cô đều phải dùng bất cứ thủ đoạn nào, nhanh đến nông nỗi khom lưng uốn gối.

"Sao em lại muốn mua xe?" Tống Vĩ lộ ra một nụ cười ý vị thâm trường: "Mua cho tiểu bạch kiểm kia của em? ”

“Cái gì nha,” Tống Huy Dực nhíu nhíu mày, vẫn chưa phủ nhận: “Anh ấy chưa bao giờ chủ động liên lạc với em, nhưng chỉ cần em liên lạc với anh ấy anh âý đều sẽ đến, anh ấy không chỉ có trả giá thân thể của mình, còn giúp em mua đồ ăn làm việc nhà, người đều đã như thế quen tay, em cũng nên có điều tỏ vẻ không phải?”

Tống Vĩ rất kinh ngạc, cô không nghĩ tới chính là làm một nữ nhân không xấu không già, Tống Huy Dực thế nhưng lại thản nhiên tiếp nhận loại quan hệ bao dưỡng này như thế.

Tống Huy Dực thoạt nhìn rất nhảy nhót, chỉ cần nghĩ đến phản ứng của Ngô Lạc khi nhận được xe, cô biểu hiện ra ngoài sung sướng chỉ là một phần vạn sau khi bị khắc chế: "Chị còn nhớ lúc em đi học đặc biệt muốn có một chiếc Wrangler* màu xanh đậm không? Sau đó khi ba em nói muốn mua cho em một chiếc xe thứ hai, em vì moi tiền của ông mới chọn một chiếc đại G* đắt tiền hơn, cho nên em cảm thấy Ngô Lạc nhất định cũng sẽ thích chiếc xe này, nếu anh ấy nhìn thấy món quà này khẳng định đặc biệt cao hứng. ”

*Wrangler là một mẫu xe Chrysler Jeep, và Wrangler là phiên bản cao nhất của dòng Chrysler Jeep Wrangler. Wrangler là loại mạnh nhất trong dòng Jeep, một chiếc xe địa hình ORV thực thụ. (Baidu)

chapter content


*G lớn là một mẫu xe của Mercedes-Benz. Mercedes-Benz G-Class là một trong những dòng xe địa hình mạnh mẽ nhất thế giới, thu hút sự quan tâm cao của giới chơi xe địa hình và yêu xe. (Baidu)

chapter content


Tống Vĩ kéo ra một cái cười, không nóng không lạnh nói: “Anh ta đương nhiên cao hứng, ngủ vài lần là có thể có được một chiếc xe mấy chục vạn, trên đời này không còn có so này càng có lời mua bán.”

“Chị đừng nói như vậy,” Tâm tình Tống Huy Dực không bị ảnh hưởng chút nào: “Có một số việc không tốt mang lên mặt bàn, trong lòng em và anh ấy biết rõ ràng là tốt rồi.”

"Vậy nếu sau này anh ta càng ngày càng không thỏa mãn thì làm sao bây giờ? Có xe còn muốn phòng ở đâu?”

“Anh ấy muốn em liền cho anh ấy,” Tống Huy Dực buột miệng thốt ra, chống lại Tống Vĩ một bộ “Em xong rồi” biểu tình, cô khí thế thoáng chốc thấp xuống, ngượng ngùng nói: “Một bộ phòng ở em vẫn là có thể tiếp nhận, nếu anh ấy muốn càng nhiều em phải ngẫm lại……”