Ta Quá Tra Nam Phụ Đều Hắc Hóa

Chương 14



Thời Lễ bị Thẩm Kinh Diễn ôm gắt gao, trước người dính sát vào trên người anh, chặt đến không còn kẽ hở, cô nhanh chóng cảm giác được hô hấp khó khăn.

Thời Lễ lại đợi một lát, thấy Thẩm Kinh Diễn không có một chút ý muốn buông tay, đành phải bất đắc dĩ nói: "Kinh Diễn, ngực tôi có chút đau."

Thẩm Kinh Diễn nháy mắt buông cô ra, hai tay nắm lấy bả vai cô, quan tâm nhăn lại mày: "Chỗ nào bị thương?"

"Anh ôm tôi quá chặt, làm tôi hô hấp khó khăn." Vẻ mặt Thời Lễ vô tội trả lời.

Thẩm Kinh Diễn dừng lại một chút, im lặng không nói gì, Thời Lễ lấy lòng cười cười: "Sau khi anh buông tôi ra, đã thấy thoải mái hơn nhiều."

Thẩm Kinh Diễn nâng lên mi mắt liếc cô một cái, đem cô đánh giá một lượt từ đầu đến chân, xác định không có việc gì, mới lạnh tanh mở miệng: "Đi thôi."

Anh nói xong liền quay người vào trong nhà, Thời Lễ chạy nhanh đuổi kịp, hai người một trước một sau im lặng đi về phía trước, khi sắp đến lối rẽ, Thời Lễ lại do dự không biết có nên đi theo không hay là quay về ký túc xá.

Sau gáy Thẩm Kinh Diễn giống như có mắt, khi Thời Lễ chuẩn bị nhấc chân đi về hướng ký túc xá, anh đi phía trước cũng không quay đầu lại cảnh cáo: "Không cho đi."

Thời Lễ thu chân về, lại lần nữa đi theo sau anh, Thẩm Kinh Diễn có vẻ mệt mỏi, tốc độ đi đường càng lúc càng chậm, lúc sau liền sóng vai cùng Thời Lễ.

Thời Lễ trộm liếc sườn mặt Thẩm Kinh Diễn, chần chờ mở miệng: "Chúng ta không cần tìm người đi giúp nhóm quản gia sao?"

"Mục tiêu của họ là tôi, tôi đi rồi, bọn họ sẽ không dây dưa nữa, quản gia sẽ mau chóng liên hệ với tôi." Thẩm Kinh Diễn không nhanh không chậm trả lời, vẻ mặt không chút lo lắng.

Thời Lễ thấy anh chắc chắn như vậy, cũng không nghĩ về chuyện này nữa.

Mà sự thật cũng giống như anh nói, hai người vừa mới vào phòng ngủ, điện thoại quản gia liền gọi đến, đơn giản báo một chút tình huống hiện tại, liền vội vàng kết thúc cuộc trò chuyện.

Thời Lễ chờ Thẩm Kinh Diễn buông điện thoại, có chút tò mò hỏi: "Bên quản gia sao rồi?"

"Bị chút vết thương nhẹ, hiện tại đang ở cục cảnh sát," Thẩm Kinh Diễn nói, đi đến sô pha ngồi xuống, "Cởi đi."

Thời Lễ còn muốn hỏi anh cụ thể tình huống bên kia, nghe được nửa câu sau, trực tiếp ngốc: "Cởi cái gì?"

"Quần áo," đêm nay Thẩm Kinh Diễn phá lệ kiên nhẫn, "Để tôi nhìn xem em có bị thương hay không."

Khóe miệng Thời Lễ giật giật: "Tôi không bị thương."

"Tôi muốn đích thân kiểm tra." Thẩm Kinh Diễn nhíu mày nhìn cô, giống như sợ cô bị thương sẽ biến thành đồ ngốc.

Thời Lễ hết lời: "Thật sự không cần kiểm tra đâu, tôi không muốn.."

"Nghe lời." Thẩm Kinh Diễn trầm giọng đánh gãy cô.

Thời Lễ nháy mắt câm miệng, một lát sau sống không còn gì luyến tiếc hỏi: "Cởi hết sao?"

Nếp uốn giữa mày Thẩm Kinh Diễn sâu một chút, có lễ đang tự hỏi có cần cởi hết hay không. Thời Lễ thấy anh không nói lời nào, cho rằng phải cởi hết, hít sâu một hơi kéo áo thun, đau khổ cởi ra, nháy mắt trong đáy mắt Thẩm Kinh Diễn đều là làn da trắng.

Quần áo mùa hè dễ cởi, chỉ mất mười mấy giây, Thời Lễ đã đem áo thun cùng quần jean cởi ra, chỉ còn lại bộ nội y hoa văn màu dâu tây.

Dáng người cô tuy mảnh khảnh, nhưng trên dưới chỗ nào cần có đều có đủ, nội y trẻ con hiển nhiên không thích hợp với cô, có chút căng thẳng, đặc biệt là trên ngực, đầy đến độ muốn tràn ra, khe rãnh ở giữa sâu hun hút.

Lúc đầu Thẩm Kinh Diễn chỉ đơn giản là muốn kiểm tra một chút xem cô có bị thương hay không, vậy mà khi cô cởi hết đứng ở trước mặt anh, tư tưởng lại rất khó khống chế.

Thời Lễ xấu hổ dùng tay che lại ngực, hai chân cũng quần quýt dính vào nhau. Vừa rồi cô còn cảm thấy dễ dàng, dù sao trước kia cũng không phải chưa bị anh nhìn qua, đến khi cởi chỉ còn lại nội y, cô mới thấy việc này thật là quá khó khăn.

* * * Trước kia ở hiện thực, cô đến một người bạn trai cũng không có, khi cởi quần áo trước mặt một người đàn ông, không khỏi có chút mất mặt.

Thời Lễ sau khi hạ quyết tâm vài lần, cảm thấy mình không thể làm được, liền bất chấp tất cả nhìn về phía Thẩm Kinh Diễn: ".. Tôi không cởi nữa, anh có tức giận tôi cũng không cởi." Giá trị cừu hận tăng lên cô cũng mặc kệ.

Thẩm Kinh Diễn thấy cô phản kháng cũng không có điểm nào không vui, chỉ là hơi thả lỏng người, sau một lúc lâu vẫy tay với cô: "Lại đây."

Thời Lễ chần chờ nhìn anh.

"Lại đây, để tôi nhìn xem có bị thương không." Thẩm Kinh Diễn nghiêm túc.

Thời Lễ: ".. Có thật là chỉ kiểm tra thôi không?"

"Đương nhiên." Thẩm Kinh Diễn xụ mặt.

Thời Lễ a một tiếng: "Trước khi nói dối, anh nên thu lại ánh mắt đang liếc kia đi."

Ánh mắt anh không chỉ nhìn trực tiếp, hơn nữa tính xâm lược lại cực mạnh, tầm măt nhìn cô muốn bỏng rát, còn dám nói chính mình chỉ xem cô bị thương hay không?

Thẩm Kinh Diễn nheo lại đôi mắt, dứt khoát không cùng cô nhiều lời, đột nhiên duỗi tay đem cô kéo lại. Thời Lễ kinh hô một tiếng, vững vàng ngồi trên đùi anh, giây tiếp theo liền bị anh mạnh mẽ ôm trong ngực.

".. Tôi phát hiện mỗi lần anh muốn làm việc này, sức lực đều rất lơn." Đôi tay Thời Lễ chống trước ngực anh, khuôn mặt phiếm hồng cạn lời nói.

Thẩm Kinh Diên không vui: "Tôi sức lực từ trước vẫn luôn lớn."

* * * Vậy à, thế là ai trước kia không cẩn thận đã bị trấn áp, đẩy đến người cũng bất động? Thời Lễ yên lặng chửi bới.

Thẩm Kinh Diễn quét mắt liếc cô, liếc một cái liền biết là cô đang nghĩ gì, nhưng giờ phút này trong ngực anh một mảnh mềm mại, chúp mũi bị mùi hương tinh tế quanh quẩn, không nghĩ cùng cô so đo.

"Nơi này nhỏ." Thẩm Kinh Diễn nói, ngón tay chọc trên đùi cô.

Ngón tay anh hơi lạnh, động tác lại nhẹ, chỉ vừa động tới, Thời Lễ liền co rúm lại, vội vàng bắt được tay anh.

"Đau?" Thẩm Kinh Diễn nâng lên ánh mắt.

Thời Lễ cười gượng: "Có một chút." Kỳ thật không đau, cô chỉ là mong sớm một chút kết thúc loại tra tấn này.

Thẩm Kinh Diễn trầm mặc trong chốc lát, đây mắt dần dần rõ ràng, sau một lúc lâu nhàn nhạt nói: "Mặc vào đi."

* * * Vậy liền kết thúc, Thời Lễ nghi hoặc nhìn về phía anh, nhìn thấy giá trị cừu hận giảm hai số, đã biến thành 18% liền biết anh không tức giận, vì thế lập tức từ trong ngực anh nhảy ra, luống cuống tay chân mặc quần áo, chờ khi cô mặc xong, Thẩm Kinh Diễn lại lần nữa kéo cô vào trong ngực.

* * * Ôm liền ôm đi, ít nhất bây giờ mặc quần áo vào còn dễ chịu hơn, Thời Lễ nhẹ nhàng ở trên đùi anh cựa quậy, nhận thấy được dưới thân có cái gì đó đang biến hóa, lập tưc sợ tới mức không dám động.

"Hôm nay mặc kệ nguy hiểm cứu tôi, thật sự chỉ là vì áy náy?" Thẩm Kinh Diễn đột nhiên hỏi.

Thời Lễ còn chú ý vật ở dưới thân, vừa muốn gật đầu, liền nghe được lời nói anh tràn đầy nguy hiểm: "Suy nghĩ kĩ rồi trả lời."

Nam phụ giá trị cừu hận vẫn là 18%, nhưng suy nghĩ trong đầu Thời Lễ lúc sáng lúc tối, tùy lúc có thể bay lên.

Thời Lễ: "..."

Hiện tại đều thông minh như vậy sao? Cô vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy giá trị cừu hận chớp động, giống như đèn cầu trong KTV.

"Nói chuyện." Thẩm Kinh Diễn thấy cô không nói gì, sắc mặt tức khắc kém đi, nhưng vẫn còn khả năng nhẫn nại, tựa hồ muốn nghe cô chính miệng nói ra gì đó.

Thời Lễ tất nhiên sẽ không làm anh thất vọng, sau khi cảm giác vật dưới thân biến mất, liền vươn ra bàn tay không an phận, bóp mặt anh nghiêm trang nói: "Đương nhiên không phải là bởi vì áy náy."

"Vậy thì là cái gì?" Thẩm Kinh Diễn lập tức hỏi

Thời Lễ chớp đôi mắt: "Còn có cảm kích, bởi vì anh ở thời điểm tôi khó khăn thu lưu tôi."

Thẩm Kinh Diễn nheo lại đôi mắt.

Thời Lễ thấy trên mặt Thẩm Kinh Diễn tràn đầy nhẫn nại, liền vui sướng nói: "Đúng vậy, còn bởi vì xem anh là bạn bè, không muốn anh bị thương.."

"Thời Lễ, nói thêm câu nữa tôi không muốn nghe, em tự gánh lấy hậu quả." Thẩm Kinh Diên không thể nhịn được nữa đánh gãy.

Thời Lễ quyết đoán ngậm miệng, trong phòng an tĩnh lại.

Sau một lát, cô ý cười đầy mặt nhìn anh: "Quan trọng nhất, là bởi vì thích anh, cảm thấy nếu anh sảy ra chuyện, tôi khả năng sẽ không muốn sống nữa."

"Về sau không nên nói những lời như thế này, tôi sẽ không tin tưởng em" Thẩm Kinh Diễn bình tĩnh nhìn cô, "Tôi cũng sẽ không nghe."

Nam phụ giá trị cừu hận: 13%

Thời Lễ: "..."

A, đàn ông.

"Đã khuya, ngủ đi." Thẩm Kinh Diễn nhàn nhạt nói.

Thời Lễ lên tiếng, nhấc chân muốn đi ra ngoài, lại bị Thẩm Kinh Diễn nhíu mày kéo lại: "Đi đâu?"

"Đi về ngủ đó." Thời Lễ vô tội nhìn anh, hôm nay một ngày mệt mỏi còn nhận hết bao nhiêu lo sợ, Thời Lễ hiện giờ chỉ cảm thấy mệt mỏi.

Thẩm Kinh Diễn không vui vẻ: "Em ngủ lại đây."

".. Chỗ nào?" Đầu óc Thời Lễ còn chưa theo kịp.

Thẩm Kinh Diễn nhẫn nhịn, tận lực nén xuống hỏa khí: "Ở nơi này, em dọn đồ lại đây, về sau ngủ cùng tôi ở chỗ này."

".. Được." Ở lần đầu xuyên qua, Thời Lễ cũng thường ngủ trong phòng anh, cho nên lần này nghe được yêu cầu như vậy, cũng không rối rắm liền đồng ý.

Hơn nữa điều hòa trong phòng Thẩm Kinh Diễn tốt hơn phòng cô nhiều.

Thời Lễ vào phòng tắm vệ sinh một chút, khi ra ngoài lại thay áo ngủ của Thẩm Kinh Diễn. Hai chiếc cúc trên cùng của áo ngủ hơi thấp, làm lộ ra chiếc cổ trắng cùng ẩn ẩn một chút khe rãnh, Thẩm Kinh Diễn lười biếng tùy ý nhìn cô, hầu kết trong lúc lơ đãng giật giật.

"Tôi xong rồi, tới lượt anh." Thời Lễ bỏ lỡ đáy mắt anh một tia âm trầm, tận tâm tận lực nhắc nhở: "Anh thân thể không tốt, nên nhớ không được tắm lâu."

"Tôi không yếu ớt như em nghĩ." Thẩm Kinh Diễn không vui liếc mắt nhìn cô một cái.

Thời Lễ biết lòng tự trọng về việc này của anh rất cao, cũng không có phản bác, chờ đến khi anh vào phòng tắm, cô liền đi đến sô pha nằm xuống. Giờ này cơ thể đã hết sức chống đỡ, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Chỉ là ngủ không bao lâu, liền nghe được giọng nói không vui, nói với cô câu gì đó, cô hừ nhẹ không thèm để ý, tiếp theo cơ thể liền bị nâng lên, nâng lên trong chớp mắt liền bị quăng ngã, Thời Lễ theo bản năng mở to mắt, giây tiếp theo liền ngã trên mặt đất.

* * * Không, chuẩn xác mà nói là ngã trên người Thẩm Kinh Diễn. Cô mê mang nhìn sắc mặt người đàn ông phía dưới, vài giây sau hoàn toàn tỉnh táo: "Anh muốn làm gì?"

".. Không có việc gì." Biểu tình Thẩm Kinh Diễn hơi tối tăm.

Thời Lễ trầm mặc trong chốc lát: "Anh không phải là muốn ôm tôi, kết quả ôm không được, hai chúng ta liền bị quăng ngã đấy chứ?"

Giống như là chọc trúng tâm tư, Thẩm Kinh Diễn không nói, nhưng mà Thời Lễ biết đây chỉ là bão táp trước yên lặng. Quả nhiên, một lát sau Thẩm Kinh Diễn bạo phát: "Vì sao lại muốn ngủ sô pha? Giường không thể ngủ?"

".. Trước kia ở trong phòng anh, tôi không phải cũng ngủ sô pha sao? Anh không có việc gì lại tự nhiên ôm tôi, sức khỏe của anh như thế nào chẳng lẽ chính anh không biết.." Thời Lễ nói chưa dứt lời, nhìn đến vẻ mặt của anh liền nhanh chóng ngậm miệng.

Thẩm Kinh Diễn tức giận đến hô hấp cũng không xong, khóe mắt hơi hơi nổi lên chút đỏ ửng, Thời Lễ sợ anh bộc phát, nhanh chóng đem người kéo lên: "Không giận không giận, là vấn đề ở tôi, tôi gần đây ăn nhiều nên béo, cho nên anh mới không ôm được."

".. Câm miệng." Thẩm Kinh Diễn sắc mặt đen xì liếc cô một cái.

Thời Lễ nén cười: "Tức giân?"

"Không có." Thẩm Kinh Diễn banh mặt.

Nam phụ giá trị cừu hận: 14%

* * * Đúng là khẩu thị tâm phi, Thời Lễ cố nhịn cười ra tiếng, véo má anh một cái. Thẩm Kinh Diên cười nhạt một tiếng, ánh mắt đầy vẻ khinh thường, nhưng khóe môi đang giương lên lại bộc lộ nội tâm anh.

Nam phụ giá trị cừu hận: 10%

Ánh mắt Thời Lễ sáng lên, còn chưa kịp vui sướng, phía dưới liền xuất hiện một dòng chữ nhỏ.

Giá trị cừu hận tiến vào giai đoạn đếm ngược, mời sắp xếp thời gian nhiệm vụ hợp lý, khi giá trị cừu hận giảm thấp nhất sẽ trở lại nơi lần đầu tiên xuyên qua, nhiệm vụ giả lần này tiến vào tại nơi đúng giờ quốc tế, giá trị cừu hận giảm trong nháy mắt, nhiệm vụ giả sẽ bị đem từ nơi lần đầu tiên xuyên đến truyền tống đến thế giới tiếp theo.

Thời Lễ sửng sốt, đây là ý gì? Cô phải rời khỏi thế giới này, còn phải làm cho giá trị cừu hận của nam phụ tiêu trừ hoàn toàn, trở lại địa điểm đầu tiên xuyên qua? Cô nhớ rõ vị trí lần này xuyên qua, hình như là ở một thành phố khác?