Ta Quá Tra Nam Phụ Đều Hắc Hóa

Chương 17



Thẩm Kinh Diễn ngồi trong văn phòng, trong lòng bất an càng lúc càng nhiều, anh mở ngăn kéo lấy ra một đống thuốc, mặt không cảm xúc đem toàn bộ thuốc nuốt xuống, sau khi uống nước vào, cơ thể tốt hơn một chút, cũng không còn loại cảm giác hốt hoảng nữa.

Nhưng cảm giác "tốt" này chỉ kéo dài trong chốc lát, lại bắt đầu khó chịu. Sắc mặt anh trắng bệch buông văn kiện xuống, dựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, sau khi ổn hơn một chút, liền cầm lấy di động nhắn tin cho Thời Lễ: Đang làm gì vậy?

Thời Lễ đang trên đường lao tới sân bay, nhìn thấy tin nhắn anh gửi trong lòng bắt đầu lộp bộp, nghĩ trong chốc lát liền nhắn lại: Đang xấu hổ.

Thẩm Kinh Diễn lặng câm trong chốc lát: Từ khi nào da mặt em lại mỏng như vậy?

Thời Lễ khẩn trương cả người run lên: Không phải là mỏng, chỉ là do chưa thích ứng kịp, chờ tôi hôm nay điều chỉnh tốt, sẽ không còn xấu hổ nữa.

Thẩm Kinh Diễn cong lên khóe môi: Tôi đang suy nghĩ một chút, để em tự điều chỉnh, không bằng tôi tới giúp em.

Thời Lễ trả lời: Giúp như thế nào?

Thẩm Kinh Diễn đáy mắt ý cười lan rộng, trên mặt lại là nghiêm túc: Làm nhiều vài lần, càng dễ thích ứng.

Lần này Thời Lễ chỉ trả lời anh một chuỗi dấu ba chấm, sau đó lại thẹn quá hóa giận nhắn thêm một câu: Không cần gửi tin nhắn cho tôi nữa, tôi sẽ không điều chỉnh!

Thẩm Kinh Diễn rũ xuống đôi mắt, lúc sau cười nhạt lắc đầu, nghe lời ném điện thoại lên bàn. Quản gia tới đưa tư liệu, nhìn thấy một màn như vậy, sau khi ngẩn người liền vui mừng nói: "Ngài xem ra thật sự vui vẻ."

"Có sao?" Thẩm Kinh Diễn nhìn quản gia.

Quản gia gật gật đầu: "Có chứ, thời gian tôi đi theo tiên sinh cũng không ngắn, trước nay chưa gặp qua ngài cười như vậy, nếu ngài cứ bảo trì tâm tình này, cơ thể chắc chắn sẽ tốt lên, mà tất cả việc này đều là công lao của Thời tiểu thư."

"Cô ấy? Tôi sẽ không thừa nhận, cô ấy là người xấu xa, thời điểm bắt nạt người khác vừa nhẫn tâm lại tuyệt tình, cùng bộ dáng ngày thường một chút đều không giống," Thẩm Kinh Diễn nhàn nhạt nói, nhìn như oán hận, nhưng trong giọng nói lại như trộn lẫn mật ong, mỗi lời phát ra đều ngọt, "Hiện tại việc cô ấy nên làm, chính là mỗi ngày có thể làm cho tâm tình tôi tốt lên."

"Vậy ngài cũng phải đối với Thời tiểu thư thật tốt, cô gái trẻ khi được chiều chuộng, mới có thể cam tâm tình nguyện lưu lại bên người ngài." Quản gia tuy rằng biết anh có tật xấu khẩu thị tâm phi, nhưng nghe được lời anh nói vẫn là không nhịn được lo lắng.

Thẩm Kinh Diễn liếc mắt nhìn ông: "Tôi đương nhiên sẽ đối tốt với cô ấy."

"Ngài tính đối tốt với Thời tiểu thư như thế nào?" Quản gia đối với anh cũng không quá yên tâm.

Thẩm Kinh Diễn châm chước một lát: ".. Đem Thẩm gia cho cô ấy thì như thế nào?"

"Là có ý gì?" Quản gia có chút không rõ ràng, ý của Thẩm tiên sinh là muốn Thời tiểu thư làm nữ chủ nhân của Thẩm gia sao?

Thẩm Kinh Diễn chậm rãi nói: "Ông đem giấy tờ về cổ phần của tôi, cùng tài sản riêng đều mang ra đây, tôi muốn sửa thành tên cô ấy."

".. Cũng không cần như vậy đi?" Quản gia nghẹn họng nhìn trân trối, như thế nào cũng không thể nghĩ tới Thẩm Kinh Diễn khi yêu vào sẽ như vậy.

Thẩm Kinh Diễn rũ mắt: "Đều cho cô ấy."

"Nhưng, nhưng nếu như Thời tiểu thư nhận chúng rồi, trở thành chủ sở hữu những thứ tài sản đó.. Cô ấy chắc cũng sẽ không biết xử lý như thế nào." Quản gia lý giải cho người trẻ tuổi mới vướng vào tình yêu, nhưng vẫn cảm thấy quá mạo hiểm, vì thế uyển chuyển nhắc nhở.

Sắc mặt Thẩm Kinh Diễn bình tĩnh, giống như không cảm thấy việc này lớn lao: "Có tôi ở đây."

".. Việc này quá lớn, ngài vẫn là nên suy xét lại, sau đó cùng Thời tiểu thư thương lượng." Quản gia sợ chính mình càng khuyên, thì anh lại càng muốn đưa đồ của mình ra, vì thế cũng không dám tiếp tục khuyên, buông tư liệu xuống liền vội vàng rời đi.

Thẩm Kinh Diễn cầm lấy tư liệu, lật qua hai trang lại gửi tiếp tin nhắn cho Thời Lễ: Muốn tặng em một món quà, muốn không?

Thời Lễ đang bận đăng ký thủ tục, nhìn đến tin nhắn cả người run lên, tuy rằng vừa nãy đã nói sẽ không nhắn lại, cũng thật sự không muốn nhắn lại, nhưng sợ Thẩm Kinh Diễn nghi ngờ, vì thế chỉ có thể căng da đầu hỏi: Là quà gì?

Thẩm Kinh Diễn nghĩ nghĩ: Món quà đặc biệt quý.

Thời Lễ khó hiểu: Rốt cuộc là cái gì?

Cô vừa mới trả lời xong, Thẩm Kinh Diễn liền gọi điện đến, cô lúc này bị dọa điên rồi, ngón tay run run liền ngắt điện thoại.

Nháy mắt Thẩm Kinh Diễn liền nhắn lại: Vì sao không nghe điện thoại?

Thời Lễ vội vàng vào sảnh chờ, chạy đến một góc trả lời: Không phải muốn để tôi một mình sao? Vì cái gì lại gọi cho tôi?

Thẩm Kinh Diễn: Muốn tặng em quà.

Thời Lễ:. Buổi tối anh mang cho tôi là được.

Thẩm Kinh Diễn nghĩ lại, cũng cảm thấy nói qua điện thoại không rõ ràng, hơn nữa cô chắc chắn sẽ cự tuyệt, vẫn là về nhà vừa đe dọa vừa dụ dỗ, cưỡng ép cô nhận lấy. Kỳ thật trong lòng anh rõ ràng, Thời Lễ chưa chắc sẽ thích món quà này, nhưng món quà này nhất định phải đưa, để có thể đem cô cột lại vào người.

Khá tốt.

Khóe môi Thẩm Kinh Diễn hiện lên một độ cong không rõ ràng, quyết định buổi tối sẽ nghĩ cách để cô nhận lấy. Anh bỏ điện thoại xuống, muốn tiến vào trạng thái làm việc, nhưng không rõ vì sao, luôn không nhịn được thất thần, nhớ lại dư vị đêm qua.

Nghĩ đến việc đó, cơ thể liền có phản ứng. Thẩm Kinh Diễn trầm mặc trong chớp mắt, lông mày nhíu lại, nhưng mà đôi mắt khóe môi lại là một loại cảm xúc khác.

Lúc lâu sau, cảm giác không khỏe lại lần nữa đánh úp lại, Thẩm Kinh Diễn khó nhọc thở ra một hơi, chịu đựng khó chịu cầm lấy điện thoại, muốn mượn việc nhắn tin cho Thời Lễ để dời đi lực chú ý: Trưa nay muốn ăn cái gì?

Lần này Thời Lễ không trả lời lại, Thẩm Kinh Diễn không mặn không nhạt nhắn thêm hai tin nữa, thấy cô trước sau vẫn không nhắn lại, cho rằng cô đã ngủ, liền không quấy rầy nữa.

Thời gian giữa trưa, quản gia trở lại đưa cơm, nhìn đến Thẩm Kinh Diễn liền ngẩn người: "Thẩm tiên sinh, sắc mặt ngài không tốt, có cần đi bệnh viện không?"

"Không sao, tôi đã uống thuốc." Thẩm Kinh Diễn gọi người mang vào ly nước đá, uống liền mấy ngụm mới thấy chút thoải mái.

Quản gia lo lắng nhìn anh: "Vậy ngài ăn cơm trước, buổi chiều nếu vẫn không thoải mái, trước tiên về nhà nghỉ ngơi."

Thẩm Kinh Diễn thật sự rất muốn về nhà, nghe lời quản gia nói cũng không có phản đối, bình tĩnh đến trước bàn ngồi xuống, thong thả ung dung ăn cơm.

Bên này Thời Lễ đã ở trên máy bay, điện thoại cũng tắt máy từ sớm. Cô ở trên máy bay đói lả, nhưng khi đối mặt với nhân viên đưa điểm tâm, một chút muốn ăn cũng không có.

Một đường này quá thuận lợi, dễ dàng làm cô hoảng hốt, đặc biệt là sau khi tắt điện thoại, sợ Thẩm Kinh Diễn lại nhắn tin cho mình, lo lắng đến ngồi cũng không yên.

Thời điểm Thẩm Kinh Diễn ăn cơm trên tay luôn cầm điện thoại, nhưng mà đến khi ăn xong, cũng chưa thấy Thời Lễ nhắn lại. Một lúc sau, anh cuối cùng không nhịn được, gọi điện thoại cho Thời Lễ.

Điện thoại kêu lên hai tiếng, tiếp theo đó là giọng nữ lạnh băng, nhắc nhở điện thoại đối phương đã tắt. Thẩm Kinh Diễn nhăn lại mày, nhìn vào điện thoại trầm tư. Lúc ngủ Thời Lễ có thói quen tắt máy, việc này anh đã biết, nhưng anh cũng rõ, cô luôn muốn ăn thật no rồi mới đi ngủ, việc đó anh còn nhắc nhở vài lần.

Hôm nay tại sao lại khác thường như vậy, chẳng lẽ là bị bệnh? Vừa toát ra ý niệm này, Thẩm Kinh Diễn liền ngồi không yên, trực tiếp gọi cho người phụ trách cuộc sống hằng ngày.

Điện thoại nhanh chóng bắt máy, Thẩm Kinh Diễn nhàn nhạt hỏi: "Thời Lễ ăn cơm chưa?"

"Không có, cửa phòng ngủ của ngài vẫn luôn đóng lại, Thời tiểu thư chưa hề ra ngoài." Giọng nữ cung kính trả lời.

Thẩm Kinh Diễn nhíu mày: "Cô ấy có thể ngủ quên, lên gọi cô ấy dậy ăn cơm."

"Đã biết, Thẩm tiên sinh."

Đối phương nói xong liền muốn đi gõ cửa, Thẩm Kinh Diễn bổ sung một câu: "Đừng ngắt điện thoại, chờ cô ấy dậy rồi, đem điện thoại đưa cho cô ấy."

"Đã rõ, Thẩm tiên sinh."

Vừa dứt lời, điện thoại liền truyền ra tiếng bước chân, Thẩm Kinh Diễn nhíu mày nghe, nhanh chóng truyền ra tiếng đập cửa. Anh giữ điện thoại kiên nhẫn đợi, thấy người làm gõ cửa hồi lâu nhưng không có mở, liền nhịn không được nói: "Cô ấy ngủ rất say, cô đi lấy chìa khóa dự phòng, vào xem tình hình."

"Vâng."

Người làm đi tìm chìa khóa dự phòng, thuận lợi tiến vào phòng, chỉ là lúc đi đến giường lớn, nhịn không được kêu một tiếng.

Thẩm Kinh Diễn lập tức hỏi: "Làm sao vậy?"

"Thời tiểu thư không có ở trong phòng," Thanh âm người làm tràn ngập hoang mang, đồng thời còn có tiếng bước chân, "Phòng tắm cùng phòng quần áo đều không có ai, nhưng tôi ở bên ngoài cũng không thấy cô ấy ra ngoài."

Thẩm Kinh Diễn nhăn mày: "Cô đi mấy phòng khác xem thử, nhớ rõ đi ra căn nhà mới tìm xem."

Người làm đáp xong liền chạy đi, Thẩm Kinh Diễn hô hấp có chút không thuận, anh miễn cưỡng chống thân thể, khuôn mặt trắng nhợt nói: "Một người tìm quá chậm, cô tập hợp tất cả mọi người đi tìm, tìm ra được thì mau chóng gọi điện thoại cho tôi."

Chờ đối phương đáp ứng, Thẩm Kinh Diễn buông xuống điện thoại, nhắm mắt lại cân bằng hô hấp. Nhưng mà chỉ cần tưởng tượng đến lúc đó, cảm xúc liền sẽ khẩn trương, hô hấp cũng càng ngày không thuận.

Anh hơi hơi ngẩng đầu lên, bại lộ ra hầu kết bất an, cằm đến xương quai xanh đường cong sắc bén nhưng yếu ớt, cả người như sắp đến cực hạn, tùy thời đều có thể xảy ra chuyện.

Khi hít thở không thông đem anh bao phủ, điện thoại rốt cuộc lại lần nữa vang lên, anh mở mắt ra, nhìn trên điện thoại hiện lên tên người làm, ngực đột nhiên bắt đầu đau đớn.

Nếu cô còn ở nhà, thì người nên gọi điện thoại cho anh ngay lúc này phải là cô mới đúng.

* * * Cũng không nhất định, nói không chừng cô không mang điện thoại, lại lo lắng trả lời tin nhắn của anh, cho nên mới dùng điện thoại người khác. Thẩm Kinh Diễn ôm lấy chút hy vọng mỏng manh này, vươn tay cầm lấy điện thoại.

Kết quả cuối cùng làm anh thất vọng, không phải là cô, đầu bên kia truyền cho anh một tin tức trí mạng: "Thẩm tiên sinh, toàn bộ chúng tôi đã đi tìm, đều không thấy Thời tiểu thư."

".. Trong nhà chỉ có duy nhất một cửa có thể đi ra ngoài, tra cho tôi, xem cô ấy có ra ngoài không." Thanh âm Thẩm Kinh Diễn khàn khàn, nói xong liền cắt đứt điện thoại, cố chịu đựng sự khó chịu khắp người, khi nhóm quản gia nhìn thấy anh, những lời thăm hỏi lo lắng của bọn họ đều bỏ lại, một mình lái xe chạy như bạy về nhà.

Trên đường, anh không ngừng gọi điện cho Thời Lễ, đối phương vẫn luôn tắt máy, thẳng đến khi anh về đến nhà, điện thoại không còn giọng nữ máy móc, mà là những tiếng tút tút kéo dài.

Thẩm Kinh Diễn đột nhiên phanh xe, ngừng ở ven đường chờ điện thoại của Thời Lễ, mỗi tiếng tút của điện thoại, đều giống như tiếng búa đập đánh vào tim anh, làm cơ thể anh càng vỡ nát.

Điện thoại vang lên tiếng cuối, đột nhiện bị cắt đứt, bàn tay Thẩm Kinh Diễn nắm chặt, cả người đều lâm vào cảm xúc hắc ám, lẳng lặng ngồi trong xe, trên mặt không có một tia biểu tình.

Bên này Thời Lễ vừa mới xuống máy bay, nhận được cuộc gọi của Thẩm Kinh Diễn trong lòng sợ hãi, do dự vẫn là ngắt máy, ngồi trên xe taxi mới nhắn tin cho anh: "Làm sao vậy?"

Thẩm Kinh Diễn nghe được tiếng nhắc có tin nhắn, trong lòng hơi run một chút, rũ mắt nhìn chằm chằm tin nhắn Thời Lễ gửi tới, khuôn mặt bình tĩnh nhắn cho cô: "Vừa rồi tại sao không trả lời tôi?"

Thời Lễ im lặng trong chốc lát: "Không cẩn thận ngủ mất."

Điện thoại Thẩm Kinh Diễn cầm trên tay nắm chặt, cả người đều muốn nổ tung, thấy Thẩm Kinh Diễn bướng bỉnh như vậy, Thời Lễ trong lòng bất an, cô có cảm giác dường như anh đã biết mình rời đi.

Nghĩ đến khả năng này, Thời Lễ bắt đầu nôn nóng, vội kêu tài xế tùy tiện tìm một cái khách sạn dừng lại, chính mình dùng tốc độ nhanh nhất đặt một phòng, bảo đảm xung quanh giống như trong nhà, mới gọi điện cho anh, cố ý xây dựng bộ dáng buồn ngủ mông lung: ".. Tôi cũng vừa mới tỉnh, anh vẫn luôn gọi điện thoại là có việc gì sao?"

Đầu kia điện thoại im lặng hồi lâu, lâu đến nỗi làm Thời Lễ hoảng hốt, mới nghe được âm thanh Thẩm Kinh Diễn: "Vừa rồi vẫn luôn ngủ?"

"Đúng vậy, tôi tối qua ngủ không ngon, hôm nay liền muốn ngủ một chút," Thời Lễ nghe thấy giọng nói anh bình thường, nhẹ nhàng thở ra một hơi, chuẩn bị mau chóng hoàn thành truyền tống, "Lần này nghe lời anh, tôi bây giờ sẽ đi ăn một chút gì đó, sau đó đi hoa viên tản bộ."

Nói xong, cô liền ngắt điện thoại, vội vã chạy xuống dưới sảnh, ngồi trên xe nhanh chóng chạy tới điểm đầu tiên.

Bên này cô vừa mới cắt đứt điện thoại, Thẩm Kinh Diễn liền nhận được video cô rời đi, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm cô nhẹ nhàng rời đi, mồ hôi từ mí mắt rơi xuống, vừa thấy liền giống như khóc. Anh rốt cuộc không chống đỡ được, điện thoại rơi trên mặt đất, giây tiếp theo liền mất đi ý thức.

Thời Lễ còn không biết lời nói dối của mình đã bị vạch trần không còn một mảnh, chạy đến địa điểm đầu, lập tức gọi điện cho Thẩm Kinh Diễn. Nơi này là một nơi tương đối ít vườn hoa, hoàn cảnh an tĩnh có chút giống trang viên Thẩm gia, cho nên cô cũng không lo lắng Thẩm Kinh Diễn sẽ phát hiện.

Điện thoại kết nối, nhưng không ai trả lời, Thời Lễ trong lòng lộp bộp một chút, chờ điện thoại ngắt lại gọi lại một lần nữa.

Lặp lại việc này hơn một giờ, điện thoại cũng sắp hết pin, Thẩm Kinh Diễn vẫn không nghe.

Thời Lễ đột nhiên có chút nóng vội, giá trị cừu hận tuy rằng chỉ còn 1%, nhưng cũng không thể trông mong vào Thẩm Kinh Diễn làm nó tự tiêu tán, dù sao cô cũng phải nói mấy lời dễ nghe với anh, mới có thể đem giá trị cừu hận tiêu trừ hết. Hiện tại không nhận điện thoại, cô biết nên tiêu trừ như thế nào?

* * * Khả năng có cuộc họp, dù sao công tác cũng rất bận. Thời Lễ an ủi chính mình, nhưng mà cảm giác bất an làm sao cũng không tiêu tan.

Cô ở vị trí xuyên qua đi đi lại lại, rất muốn lập tức trở về xem tình huống, nhưng vừa mới bước vài bước, cô đột nhiên ngừng lại.

Không được, không thể đi, hiện tại giá trị cừu hận chỉ còn có 1%, bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất, nếu như lúc cô trở về nó đã hoàn toàn tiêu trừ, không phải cô sẽ mãi mãi lưu lại thế giới này sao?

* * * Nói là lưu lại thế giới này, cô so với ai cũng đều rõ ràng hơn, hiện tại xuyên qua chỉ có linh hồn, cơ thể vẫn còn ở thế giới hiện thực, nếu là ở lại đây, cô ở đó sẽ chân chính chết đi, mà người nhà bạn bè của cô, họ sẽ thế nào cơ chứ? Thời Lễ lúc này bước chân bất động.

Cô lại ở nơi này chờ mấy tiếng, mấy tiếng này lại dài giống như cả cuộc đời, mắt thấy điện thoại chỉ còn lại 2% pin, cô rốt cuộc hạ quyết tâm, mua một vé máy bay trở về.

Thời Lễ khi đuổi tới sân bay, điện thoại hoàn toàn hết pin, nhưng bởi vì đã mua được vé máy bay, cho nên cô cũng không sốt ruột, xách theo chút đặc sản nơi này lập tức lên máy bay.

Thời điểm xuống sân bay, trời đã hoàn toàn tối đen, không có gì bất ngờ khi Thẩm Kinh Diễn đã biết sự thật. Hôm nay lăn lộn cả một ngày, không thể rời đi, còn phải về nhà giải thích sự việc, Thời Lễ thở dài một tiếng, bắt xe trở về nhà.