Ta Tu Bổ Cốt Truyện Lại Băng Rồi

Chương 25: Tiến vào bí cảnh



Thẩm Bạch cảm thấy hắn gặp phải nguy cơ lớn nhất trong nhân sinh cuộc đời.

Mặc Hiên chế trụ tay hắn, mạch máu hoàn toàn bị đối phương nắm lấy, chỉ có thể đi theo y vào khách điếm, lại vào phòng.

Thẩm Bạch nỗ lực biểu hiện tự nhiên một chút, nhưng ngón tay bị nắm nhịn không được run rẩy.

Hắn sợ Mặc Hiên luẩn quẩn trong lòng, lại hạ cổ độc lên người hắn, vị này thật sự không được xem là người nương tay nhân từ.

Vào phòng, đóng cửa, Mặc Hiên mới buông tay Thẩm Bạch ra.

Thẩm Bạch nắm tay chính mình, chạy tới cửa sổ, rất có khí thế ngươi dám lại đây một chút ta lập tức nhảy cửa sổ mà chạy.

Mặc Hiên cười một tiếng, không biết nghĩ tới cái gì, thần sắc hơi vặn vẹo trong chớp mắt, nhăn chặt mày, khóe miệng trào ra một tia máu.

Mặc Hiên như đã thành quen, lấy khăn tay màu đen ra lau sạch sẽ, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

Thẩm Bạch thật nghiêm túc ở trong đầu dạo qua một vòng cốt truyện, Mặc Hiên hẳn là đã tu ma, xem như bây giờ, hình như là bị phản hệ?

Không nên nha, vị này tương lai tồn tại rất lâu, làm một nam xứng tiêu chuẩn cộng thêm tiểu đệ của vai chính, chính là muốn chết cũng khó được chứ!

Thẩm Bạch còn chưa có suy nghĩ cẩn thận, Mặc Hiên bên kia ánh mắt đã đảo tới.

Thẩm Bạch lập tức làm bộ dáng thâm tình, còn nhân tiện đối với Mặc Hiên quăng mị nhãn. "Hiên Hiên, y đái tiệm khoan chung bất hối, vi y tiêu đắc nhân tiều tụy*."

(Dây lưng dần lỏng chẳng hối chi. Vì nàng tiều tụy, có sá gì.) (Trích Điệp Luyến Hoa)

Mặc Hiên thâm tình đáp lại: "Ngươi béo."

Thẩm Bạch:...

Có sao? Thẩm Bạch bóp eo, vẻ mặt vô tội càng thêm thuần khiết.

"Ta càng ngày càng tò mò lai lịch của ngươi, yên tâm, ta sẽ không giết ngươi, không cần như thế."

Mặc Hiên thần sắc dường như có phần mệt mỏi, ngồi ở trước bàn, tự rót cho mình một chén nước, nhấp một hơi, lại là không vui.

Y uống trà, nước trà thanh nhã nhuận hầu.

Thẩm Bạch xoay chuyển tròng mắt, lập tức ngồi ở bên người Mặc Hiên, "Hiên Hiên, chúng ta đều là người quen, ngươi có thể hay không, cho ta một lối thoát?"

"Ngươi và ta đã là thân mật, ta sao có thể làm việc có lỗi với ngươi?" Mặc Hiên hỏi lại.

Thẩm Bạch nhìn chằm chằm Mặc Hiên cười như không cười, đột nhiên hiểu rõ.

"Ngươi cố ý!"

Mặc Hiên vươn ngón tay, đặt ở trước môi, thần sắc ôn hòa, "Thì thế nào, huống hồ, ngươi cảm thấy ngươi đi được sao?"

Thẩm Bạch đem tay áo kéo lên, quả nhiên, trên cổ tay vây quanh một vòng khí đen, khí kia triền miên ở trên làn da hắn, vừa rồi hắn thế nhưng không có phát giác.

Thẩm Bạch không rõ, "Hiên Hiên, ngươi như vậy, tình nghĩa ta và ngươi ở chỗ nào?!"

Mặc Hiên chỉ ôn hòa mang theo ý cười.

Thẩm Bạch che ngực, vẻ mặt bi phẫn, "Ngươi sao có thể đối với ta như thế, chẳng lẽ ngươi cũng muốn đối với hài tử của chúng ta như vậy ư, lúc trước ngươi lưu lại đồ vật trong bụng ta, ngươi biết ta tốn bao nhiêu sức lực mới làm nó ra tới không!"

Mặc Hiên:...

"Ngươi vậy mà có thể vô tình vô nghĩa đến nông nỗi này!" Thẩm Bạch lên án.

"Nói đủ chưa?"

Mặc Hiên rót cho Thẩm Bạch một chén nước.

"Nhanh thôi, tất cả mọi người sẽ biết ngươi là đạo lữ của ta, hơn nữa mục đích của ngươi không phải cũng là Ngộ Thiên bí cảnh à."

Thẩm Bạch đột nhiên vươn tay cầm tay Mặc Hiên, chắp tay trước ngực, vẻ mặt chân thành, "Hiên Hiên, mặc dù ngươi ngược ta ngàn vạn lần, ta vẫn như cũ coi ngươi như tình đầu, tâm ý của ta đối với ngươi, đời này kiếp này, đến chết không phai!"

"Ta muốn ngươi nhập ma."

Thẩm Bạch chớp chớp mắt, đứa nhỏ này, tâm tư sâu như vậy, hắn hiện tại còn ước được tu ma, bằng không cốt truyện sau này hắn không biết phải làm như nào.

"Không thành vấn đề, đừng nói nhập ma, ngươi muốn ta làm gì, ta sẽ làm cái đó, ta nguyện ý vì ngươi sinh, vì ngươi tử, vì ngươi sinh tiểu tử mập ú!"

Mặc Hiên:...

Thẩm Bạch kề sát vào, nhìn, thấy mặt ta đầy chân thành không?

Mặc Hiên rút tay về, lấy khăn cẩn thận chà lau, qua nửa ngày mới mở miệng, "Ngươi nói ngươi tên gì?"

Thẩm Bạch tay vung lên, "Thẩm Thiên Thiên!"

"Ồ." Mặc Hiên tựa hồ cũng không để ý.

Thẩm Bạch tiếp tục nhỏ giọng mở miệng, "Thật ra ta còn có một đệ đệ."

"Cùng ngươi lớn lên giống nhau như đúc?" Mặc Hiên châm biếm hỏi lại.

Thẩm Bạch gật đầu, "Hiên Hiên và ta quả nhiên tâm linh tương thông."

Mặc Hiên cũng chẳng thèm để ý, với hắn mà nói, Thẩm Bạch rất hữu dụng, vậy là đủ rồi.

Bất quá Thẩm Bạch, lại không thể không nhìn thẳng vào một vấn đề khác, Mặc Hiên, rốt cuộc đem hắn lưu lại là có dụng ý gì.

Còn có nhiệm vụ chi nhánh, con mẹ nó nhiệm vụ chi nhánh.

'Hệ thống, ta đối với an toàn đời mình hoàn toàn không bảo đảm.'

【Ta có thể tiếp tục phá lệ】

'Ta biết hệ thống đại nhân ngài anh minh thần võ anh tuấn tiêu sái mà!'

【Ta đối với thân thể nhân loại, phi thường hứng thú, ta muốn biết, đó là loại cảm xúc gì】

'...'

Đồng quy vu tận đi, tra thống!

Ngươi không cảm thấy ngươi đang hướng tới con đường biến thái một đi không trở về sao?

Tôn nghiêm hệ thống của ngươi đâu, số liệu thần bí đâu, máy móc trí năng cao ngạo đâu?

Toàn mẹ nó ném cho chó ăn rồi à!

Thẩm Bạch buồn bực, rõ ràng lúc trước là một hệ thống rất bình thường, sau khi ở chung với hắn lâu, lại sa vào nhân cách mị lực không gì sánh được của hắn vậy.

Chỉ trách ta mị lực không gì sánh bằng!

Như vậy, còn một điều bí ẩn, Mặc Hiên đem hắn lưu tại bên người rốt cuộc là vì cái gì?

Không có khả năng là bởi vì hắn đẹp đi.

Thật nhanh, Thẩm Bạch cảm thấy, nguyên nhân Mặc Hiên giữ hắn bên cạnh, có khả năng là bởi vì hắn đẹp.

Người Mặc gia lần này tới không nhiều lắm, hơn hai mươi người, trừ bỏ Mặc Hiên, còn lại thuần một sắc mặt đại thúc bình phàm, chính là cái loại hình đi ở trên đường ngươi nhìn một cái đã quên.

Không biết có phải đồng hành cùng người lớn lên thái bình vô kỳ hay không, ngẫu nhiên quay đầu, thấy gương mặt kia, Thẩm Bạch thậm chí còn cảm thấy Mặc Hiên rất mi thanh mục tú.

Mà bí cảnh Ngộ Thiên sắp mở ra, người các đại môn phái cùng gia tộc tới cũng không sai biệt lắm.

Thẩm Bạch vẫn luôn chú ý người của Lăng Vân Tiên Tông, nghe nói cũng tới, chính là nửa điểm bóng dáng của Phong Thiên Thẩm Bạch cũng không nhìn thấy.

Phong Thiên hẳn là đã xuất quan, tâm ma chắc cũng phá xong, y không có lý do gì không tới bí cảnh Ngộ Thiên.

Thời điểm tiến vào bí cảnh, Thẩm Bạch không ngừng nhìn xung quanh, dẫn đến không ít ánh mắt đặt trên người hắn, dù sao mấy ngày nay Mặc Hiên đi chỗ nào cũng mang hắn theo, tất cả mọi người đều biết Mặc Hiên là đoạn tụ, đạo lữ lại là ma tu.

"Ngươi tựa hồ đang đợi người nào." Mặc Hiên thình lình hỏi.

"Ta đang xem có tình địch xuất hiện hay không, ta muốn đem hết thảy khả năng bóp chết hết ở trong nôi!" Thẩm Bạch cắn răng căm giận nói.

Thanh âm Thẩm Bạch không lớn không nhỏ, vừa vặn đủ để người bốn phía nghe được rành mạch.

Nguyên lai vị đạo lữ của Mặc Hiên, yêu sâu đậm như vậy sao.

Mặc Hiên cũng cười, giúp Thẩm Bạch sửa soạn quần áo, "Tiểu tâm can cảm lạnh, đêm qua trách ta làm ngươi không kéo chăn lên được."

Áo ngoài Thẩm Bạch màu đen, cùng Mặc Hiên giống nhau như đúc, nhưng mà bên trong lại là màu trắng, so tuyết còn muốn trắng hơn.

"Ngươi cũng biết ngươi ngủ không thành thật nhỉ."

Thẩm Bạch buồn bực, hiện tại hắn cùng Mặc Hiên là ngồi cùng xe, ngủ cùng giường, cái tật xấu kia của Mặc Hiên, ở Nghênh Phong sơn hắn lĩnh giáo đến không sai biệt lắm, hiện tại càng trầm trọng thêm.

Mẹ nó làm gì có ai lớn như vậy, còn đá chăn!

Nhưng mà mọi người xung quanh, lại yên lặng dời đi ánh mắt, chuyện này Mặc gia cũng mặc kệ sao, quá mù mắt.

"A, là Ngộ Thiên bí cảnh."

Thẩm Bạch nhìn cửa khẩu như ẩn như hiện phía trên, vẻ mặt cảm thán.

"Thật lớn, thật con mẹ nó lớn!"

Mặc Hiên sửa ống tay áo, "Ngươi nhìn thấy chỉ là ảo cảnh, lối vào chân chính ở bên dưới."

Thẩm Bạch:...

Thẩm Bạch chạm chạm cánh tay Mặc Hiên, nhỏ giọng nói, "Thời điểm trước công chúng, có thể cho ta mặt mũi hay không?"

Mặc Hiên không hề nghĩ ngợi, "Không thể."

Thẩm Bạch:...

Thiếu niên, ngươi sẽ hối hận.

Thẩm Bạch lập tức cùng Mặc Hiên kéo ra khoảng cách, một tay bụm mặt, một tay chỉ vào Mặc Hiên lên án, "Ngươi quả nhiên cùng nhân yêu kia có một chân!"

Mọi người:!!!

Người bốn phía sôi nổi trao đổi ánh mắt, ũa, không phải vừa rồi còn rất ân ái sao?

Tiểu nhân bên trong nội tâm Thẩm Bạch điên cuồng vẫy cờ, đến đây đi, thương tổn nhau đi!

"Ta không ngại ngươi một đêm ba lần, mỗi lần ba giây, ngươi thế nhưng còn dám đi tìm thứ nhân yêu kia!"

Ý cười ôn hòa của Mặc Hiên có chút duy trì không nổi.

Thẩm Bạch quay đầu, tiếp tục rơi lệ, "Ngươi cho rằng ta sẽ tha thứ cho ngươi sao, không, ta sẽ không tha thứ, ngươi cho rằng ta sẽ trả thù ngươi sao, ah, ngươi không thể hiểu rõ ta đối với ngươi yêu sâu đậm thế nào đâu!"

Mọi người:!!!

Thẩm Bạch cười lạnh, chỉ vào Mặc Hiên vẻ mặt khinh thường, "Vào buổi tối hai mươi năm trước, phụ thân ngươi, vứt bỏ nữ nhân đối với hắn thâm tình!"

Trán Mặc Hiên đen một nửa.

"Không sai, nữ nhân bị thù hận che mắt kia, quan hệ cùng nhân yêu ngươi đang vụng trộm chính là ——!!"

Mặt Mặc Hiên hoàn toàn đen.

Người xung quanh dựng thẳng lỗ tai.

Đệt mợ, đây là nhân tính đánh mất hay đạo đức suy đồi?. harry potter fanfic

Đệt mợ, Mặc gia thế nhưng còn có bí mật không nói lên lời này sao!

Thẩm Bạch vẻ mặt bi phẫn, ngón tay run rẩy, chậm rãi nói một câu.

"Mẹ con!!"

Mặc Hiên:...

Mặc Hiên duỗi tay nhéo trán, y hẳn là nên trực tiếp phế đi yết hầu người này, tốt nhất làm hắn về sau một câu cũng nói không nên lời.

"Không sai, nhân yêu cùng ngươi tằng tịu kia, là đệ đệ cùng mẹ khác cha!"

Mặc Hiên:...

Mọi người:...

Thẩm Bạch đột nhiên ngửa đầu cười ra tiếng.

"Biết vì sao ta lại rõ ràng như vậy không, bởi vì hết thảy, đều được ta tính kế, bởi vì nữ nhân bị phụ thân ngươi vứt bỏ năm đó, chính là ——"

Vô số người hít sâu một hơi, emma lượng tin tức này.

Cốt truyện luân lý quanh co đan xen, yêu hận tình thù cách vách, so sánh với cái này quả thực là nhược bạo.

Vô số người nghĩ, kế tiếp còn có chuyện gì, đều nhịn không được đưa mắt nhìn Thẩm Bạch.

Thẩm Bạch lại chuyển lời nói, "Đúng vậy, trách ta Thẩm Thiên Thiên có mắt không tròng, một đời anh danh lại hủy trên tay ngươi, hôm nay, ta liền lấy kiếm trảm tình ——"

Giọng nói còn chưa rơi xuống, Mặc Hiên đột nhiên tiến lên, ống tay áo to rộng màu đen mang theo tức giận, không giống con người, mà giống ác quỷ, vươn tay, che miệng Thẩm Bạch kéo vào trong bí cảnh.

Thẩm Bạch múa may cầu cứu.

"Uhm uhm uhm! Uhm uhm uhm uh uh uhm uhm!!"

Cứu mạng! Ta sai rồi thật sự sai rồi!!

Thẩm Bạch dùng sức vặn tay Mặc Hiên, hít sâu một hơi, la lớn.

"Hiên Hiên, ngươi thật sự vô tình vô nghĩa như vậy sao, ngươi nhất định phải tự tay giết chết hài tử của mình ư!!"

Mặc Hiên:...

Giết hắn, không, băm hắn!!