Tiên Tử Xin Tự Trọng

Chương 50: Khi Ngươi Tóc Trắng Xóa



Ngoài dự liệu của Tần Dịch, phía trước cũng không có kỳ thuật gì.

Phạm vi địa cung ngược lại rất lớn, nhưng ngoại trừ Luyện Yêu Trận phía trước có chút dị thường ra, những thứ khác chẳng qua là nơi tu hành của đạo sĩ cùng yêu ma tâm phúc của Đông Hoa Tử. Nói cách khác, chính là chỗ ở hằng ngày, cũng sẽ không khắp nơi đều là cạm bẫy.

Ngược lại có không ít trận pháp Tụ Linh tu luyện dùng để phụ trợ tu hành.

Một đường đi về phía trước, ngược lại có thể nhìn thấy không ít đạo sĩ hốt hoảng chạy trốn, bị Lý Thanh Lân dẫn đội đuổi theo, toàn bộ giết sạch.

Rất nhiều phòng ốc đều trống không, còn có một ít yêu quái nằm trong phòng dưỡng thương, cũng bị các binh sĩ một đao một con, giải quyết toàn bộ.

Thất Tinh Ngự Trận của Minh Hà giết chết tiểu yêu, sở dĩ không có hắc khí xông lên trời giống Dạ Linh, đơn giản vì chúng đều ở trong lòng đất. Thực tế sớm chỉ còn mười phòng chín không, hết thảy tiền căn đều ăn khớp ở nơi đây.

Không có bất kỳ dị thường.

Lý Thanh Lân tự tay bắt một đạo sĩ cao cấp, cười nói.

- Thanh Phong đạo huynh, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ.

Mặt đạo sĩ kia như màu đất, run như cầy sấy. Với tư cách thân tín của Đông Hoa Tử, hằng ngày đối nghịch cùng Lý Thanh Lân không ít, lúc này thật sự không biết hắn muốn xử lý mình như thế nào.

- Không cần khẩn trương.

Lý Thanh Lân cười nói.

- Nơi này quá lớn, chúng ta tìm phiền. Thỉnh cầu đạo huynh dẫn đường, để cho chúng ta có thể sớm đi yết kiến quốc sư.

Đạo sĩ kia hiển nhiên cũng không phải thấy chết không sờn gì đó, nơm nớp lo sợ mà đi phía trước dẫn đường, chỉ một lúc sau đã đến một điện khác. Cửa điện dùng kim loại chế thành, dày nặng đóng chặt, phía trên điêu khắc mặt quỷ dữ tợn cực lớn, xung quanh mặt quỷ có người nhỏ nhắn khiêu vũ, phảng phất như nghi thức viễn cổ nào đó.

Đạo sĩ nơm nớp lo sợ nói.

- Quốc sư ở bên trong, ta, ta không biết làm sao mở cửa.

Tần Dịch tiến lên xem xét một chút, Lưu Tô nói.

- Đây cũng không phải Vu thuật đạo pháp gì, chẳng qua là cơ quan. Hiểu cơ quan lập tức mở ra, không hiểu nện vào cũng không có vấn đề gì. Xem ra, sở học của Đông Hoa Tử này xác thực rất thô thiển, chúng ta đã đánh giá cao hắn.

Chỉ nghe trong điện "Vèo" một tiếng, giống như có mũi tên bắn qua, "PHỐC" mà đâm vào một chỗ, theo tiếng vang, Lý Thanh Lân bên ngoài lần nữa ôm đầu.

Lúc này, tất cả mọi người cảm giác ra vấn đề, chẳng lẽ bên trong đang hành Vu thuật nào đó, thông qua loại phương thức này ám hại Lý Thanh Lân?

Tần Dịch rốt cuộc kìm nén không được, một bổng nặng nề nện vào trên cửa.

Mọi người hợp lực phá cửa, cửa kim loại dày nặng cũng chịu không được nhiều Võ Giả đồng lòng va chạm, chỉ một lúc sau, cơ quan đã bị đụng gãy, cửa lớn mở rộng.

Lọt vào trong tầm mắt chính là một con rối giống hệt Lý Thanh Lân, diện mạo trông rất sống động, dáng người ăn mặc đều hoàn toàn giống Lý Thanh Lân như đúc. Trán, cổ họng, trái tim, đan điền các nơi đều đã bắn vào mũi tên.

Đông Hoa Tử khoanh chân ngồi trước mặt, trong miệng lẩm bẩm.

Mọi người giận tím mặt, Lý Thanh Lân dẫn đầu xông lên trước, chỉ một thương liền đâm xuyên Đông Hoa Tử, hung dữ mà đóng trên tường.

- Yêu đạo dám dùng Vu thuật hại ta!

Đông Hoa Tử phun ra một ngụm máu tươi, lại nhìn Lý Thanh Lân cười ha hả.

Trong lòng Tần Dịch nổi lên cảm giác chẳng lành.

Vu thuật này hiển nhiên chưa hoàn thành, nếu không Lý Thanh Lân không có khả năng sinh khí dồi dào như thế. Trên lý luận, Vu thuật cũng tốt, Đạo thuật cũng thế, đều chịu không nổi loại cắt đứt trí mạng này đấy, chỉ cần giết người thi thuật, đốt đi con rối này, Vu thuật sẽ vô dụng.

Hắn còn cười cái gì?

Lý Thanh Lân hiển nhiên cũng có nghi hoặc, một thương này không có trực tiếp đâm vào chỗ hiểm của Đông Hoa Tử, chẳng qua đóng hắn trên tường, cũng muốn tra hỏi.

Trên người Đông Hoa Tử không ngừng chảy máu tươi, hiển nhiên cũng sống không lâu, nhưng ngược lại có chút tinh thần sáng láng, nụ cười như tắm gió xuân, phối hợp với vết máu đầy miệng, nhìn qua rất quỷ dị.

Hắn thở hổn hển mấy hơi, chậm rãi mở miệng.

- Thật ra phương pháp đoạt phách này, cần đóng đủ 365 đại huyệt, còn xa xa mới hoàn thành. Kế hoạch ban đầu lại hành thêm năm ngày mới có thể viên mãn, nhưng mà thái tử xác thực lợi hại, binh xuất thần tốc ngoài dự tính của ta, bộ thủ đoạn này đã căn bản không kịp hoàn thành.

Đây chính là kế hoạch ban đầu của Đông Hoa Tử, quốc vương có lẽ còn có tuổi thọ năm bảy ngày, nếu như khi đó Lý Thanh Lân cũng đột ngột tử vong... Vậy vận mệnh của Nam Ly không cần nghĩ cũng biết.

Lý Thanh Lân lạnh lùng nói.

- Đã như vậy, ngươi còn trốn ở chỗ này cần mẫn thi thuật, là sắp chết không cam lòng mà giãy giụa?

Đông Hoa Tử không đáp, bỗng nhiên nói sang chuyện khác.

- Thái tử cũng biết, mặc dù bần đạo do Tây Hoang phái tới gây sự, nhưng qua nhiều năm như vậy, vương thượng tín nhiệm, quốc dân kính yêu... Lòng của bần đạo cũng lớn lên, chưa bao giờ bán đứng lợi ích của Nam Ly, trái lại, những năm gần đây, tâm bần đạo quả thật hướng về Nam Ly.

Lý Thanh Lân bật cười.

- Chẳng lẽ ngươi muốn nói ngươi là trung lương, ngược lại bị ta bức phản hay sao?

- Trung lương hay không, bần đạo không dám nói, bần đạo xuất thân mãng hoang, không có học qua vật gì, không biết quá nhiều đạo lý lớn.

Đông Hoa Tử chậm rãi nói.

- Có lẽ trong mắt thái tử, bần đạo đảo loạn Nam Ly, chết không có gì đáng tiếc, nhưng trong lòng vương thượng cùng bản thân bần đạo, làm hết thảy chỉ vì trường sinh. Dưới trường sinh, tất cả những thứ khác đều là hư ảo, chính vương thượng cũng nghĩ như vậy, cớ gì chỉ trách bần đạo?

Tần Dịch mấp máy miệng, hắn biết rõ quan niệm này thật ra rất tiếp cận với Lưu Tô, nói không chừng Minh Hà đều nghĩ như vậy.

Đồ vật trong nhân gian, hơn nữa chỉ là chuyện của một quốc gia, các nàng căn bản không thèm để ý. Ai trung ai gian, ai có lợi tại tiểu quốc này, có quan trọng không?

Lý Thanh Lân cười nói.

- Ngươi muốn nói, ngươi thật sự đang giúp phụ vương trường Sinh? Chỉ dựa vào đan dược có thể để người ăn chết kia của ngươi?

- Trên Đạo Kinh xác thực ghi chép Duyên thực Hống động, thành Âm Dương. Bần đạo cũng đã hỏi rất nhiều đạo hữu, tất cả mọi người đều luyện như vậy, bần đạo tin tưởng nếu như phương pháp này không thể trường sinh, tất nhiên bởi vì thiếu đi thuốc dẫn trọng yếu, vì vậy sưu tập yêu đan, chính là dùng ở đây. Thái tử thật sự cho rằng vương thượng không biết bần đạo luyện yêu lấy đan? Hắn biết rõ, chỉ là chính bản thân hắn cũng đang ăn.

Lý Thanh Lân cả giận nói.

- Hắn ăn đan của ngươi đều sắp chết, vẫn còn dùng tà thuyết mê hoặc người khác!

Đông Hoa Tử chậm rãi nói.

- Thái tử nói vương thượng sắp chết... Lại làm sao biết không phải Dương Thần giải thoát mà được tự tại?

Tất cả mọi người rất im lặng mà nhìn hắn, lời hoang đường như vậy, nhưng theo thần sắc của Đông Hoa Tử, hắn hình như thật sự cho rằng như vậy.

Lý Thanh Lân cũng lười tiếp tục nghe hắn nói bậy rồi, nói.

- Vậy ngươi đi tự tại của mình đi.

Nói xong cổ tay rung lên, muốn chấn vỡ tâm mạch của Đông Hoa Tử.

Đông Hoa Tử lại nói.

- Thái tử có biết, vì sao bần đạo biết rõ đã không kịp, lại vẫn đang thi Vu thuật này không?

Tay Lý Thanh Lân ngừng lại một chút.

Đông Hoa Tử nhếch miệng cười.

- Bởi vì thái tử thấy tình cảnh này tất nhiên sẽ giận không kìm được, trước tiên sẽ đích thân tới giết ta. Vu thuật chân chính của bần đạo dùng ở trên người mình, ai giết ta, người đó sẽ phải chịu sinh mạng nguyền rủa của ta. Con rối là giả, bản thân bần đạo mới là đòn sát thủ.

Thần sắc Lý Thanh Lân chậm rãi thay đổi.

- Thái tử cái gì cũng tốt, hữu dũng hữu mưu, anh hùng tài giỏi trong nhân gian. Nhưng người đều có chỗ thiếu hụt, ví dụ như loại khí khái Võ Giả làm chuyện gì đều xung phong đi đầu tự mình động thủ này của thái tử, vốn có lẽ là phong thái anh hùng, nhưng có một ít thời điểm tức thì có khả năng muốn mạng, ví dụ như hiện tại.

Lý Thanh Lân yên tĩnh mà nghe, thản nhiên nói.

- Đa tạ quốc sư dạy bảo.

Tần Dịch nghe cũng im lặng, chớ nói bọn hắn không hiểu Vu thuật, cho dù hiểu cũng không cách nào phòng trước, lúc Lý Thanh Lân một thương xuyên qua Đông Hoa Tử, cũng đã lọt vào tính toán.

Hắn thấp giọng hỏi Lưu Tô.

- Có biện pháp không?

Lưu Tô thở dài.

- Cảm giác không đến mức chết, bất quá...

Đông Hoa Tử ho ra máu, nụ cười càng thêm cao hứng.

- Thái tử không tin trường sinh... Hoặc nói cho dù có trường sinh cũng chẳng thèm ngó tới, tràn ngập chí khí chỉ muốn kiến công lập nghiệp, gia quốc thiên hạ, đó là bởi vì hôm nay tuổi tác đang thịnh, còn chưa tới thời điểm... Bần đạo rất muốn biết, vào cái ngày thái tử già đi, tóc trắng xóa, liệu có còn là Lý Thanh Lân không tin trường sinh kia hay không. Ha... Ha ha ha...

Theo tiếng cười, hắn mỉm cười nhắm mắt, cũng không còn tiếng thở nữa.

Lý Thanh Lân vẫn như cũ bảo trì tư thế giơ thương, nhưng tất cả mọi người thấy được thân thể của hắn hơi có chút run rẩy. Tần Dịch đứng sau lưng Lý Thanh Lân, trơ mắt nhìn mái tóc đen nhánh của hắn từ từ trở nên hoa râm, từ từ đầu đầy trắng xóa.