Tổng Tài Mật Sủng Kiều Thê Có Chút Ngọt

Chương 29: 29





Không thể không nói, Đồng Thư nói chính là sự thật.Phát triển cho đến ngày hôm nay, năng lực nghề nghiệp cá nhân thật ra đã không quan trọng như thế.

So sánh với tài chính hùng hậu, có nguồn nhân lực lớn và hiểu sâu sắc về ngành sản xuất này mới là quan trọng nhất.Cái gọi là đi một bước xem mười bước, nếu không có đủ lý lịch thâm sâu, không đủ thời gian làm trong ngành sản xuất này, xác thật khó mà làm được.Nhất thời mọi người lộ ra biểu cảm hiểu rõ, chỉ có một người đưa ra nghi vấn.“Vậy nếu đàn chị Đồng làm giám đốc bộ phận quan hệ công chúng thì giám đốc Cảnh sẽ thành chức vị gì?”Mọi người đều nhìn về phía Cảnh Ninh.Mộ Ngạn Trạch nhìn cô, im lặng hai giây, trầm giọng nói: “Cảnh Ninh tạm thời giáng chức xuống làm phó giám đốc! Trước đi theo đàn chị học tập một chút, về sau có cơ hội lại lên chức.”Mọi người: …Phạm sai lầm bị giáng chức không có gì lạ.Lập công còn bị giáng chức.

Đây thật là… Rất vả mặt!Cuối cùng Cảnh Ninh lộ ra sự châm chọc.Dưới ánh mắt mọi người, cô bình tĩnh đứng dậy, đôi tay chống ở trên mặt bàn, nhìn về phía Mộ Ngạn Trạch ở vị trí đầu.“Tổng giám đốc Mộ, anh nói tôi ở trong ngành này không hiểu sâu sắc và nhân lực là khuyết điểm sao? Có chứng cứ hay trường hợp cụ thể nào có thể chứng minh được không?”Mộ Ngạn Trạch cứng người.Không thể không nói, mỗi một án kiện qua tay Cảnh Ninh đều rất tốt.


Giống như… Xác thật không biểu hiện ra ngoài.Đôi mắt lạnh lùng của Cảnh Ninh nhìn chằm chằm anh ta, châm chọc một tiếng.“Nếu không có, như vậy anh dựa vào cái gì cho rằng, tại hai mặt này tôi nhất định sẽ thua kém đàn chị Đồng chứ?”Mộ Ngạn Trạch: …Cảnh Ninh thấy dáng vẻ nghẹn lời của anh ta, trong lòng cười lạnh.Nhớ trước đây, vì muốn hiểu biết hơn về ngành sản xuất này, cô đã không ngủ không nghỉ để xem tài liệu, xem trường hợp.Vì kéo nhân lực cho Phong Hoa, từ trước đến nay cô không thích xã giao, cũng phải tham gia không ít bữa tiệc rượu.Bao nhiêu lần, cô vì mở rộng quan hệ cho Phong Hoa, đã ở trên bàn uống rượu đến phun.Bao nhiêu lần, cô tăng ca đến nửa đêm, mệt đến kiệt sức mới về đến nhà, bộ quản lý gọi một cuộc điện thoại, lập tức đánh lên tinh thần tiếp tục làm việc.Đều nói nghệ sĩ giải trí trong vòng Phong Hoa xảy ra chuyện, giải quyết lên luôn là nhanh nhất.Nhưng có thể không ai nghĩ đến, sau lưng sự nhanh nhất này, rốt cuộc đã trải qua không biết bao nhiêu khó dễ và mồ hôi.Anh ta nhìn không tới, hoặc là nói anh ta cố ý như không thấy.Bây giờ thậm chí lấy chuyện lý lịch của cô để nói.Cảnh Ninh cảm thấy thật sự quá buồn cười, chưa bao giờ cô cảm thấy trái tim băng giá đến thế.Chẳng sợ lúc trước, cô đã chuẩn bị từ chức.

Nhưng cũng không nghĩ Mộ Ngạn Trạch sẽ không biết xấu hổ đến tình trạng này.Mộ Ngạn Trạch nghẹn lời nửa ngày, mới vừa chớp mi, trầm giọng nói: “Cảnh Ninh, đây là một cơ hội học tập cho cô.


Cô khiêm tốn một chút, về sau…”“Không cần có về sau!”Cô cười lạnh một tiếng, bỗng nhiên từ trong vở rút ra giấy từ chức, “rầm” một tiếng ném trước mặt anh ta.“Không phải anh muốn cái này sao? Tôi thành toàn cho anh! Vừa lúc chén cơm vàng bạc của Phong Hoa này tôi cũng không thèm.

Về sau bộ phận quan hệ công chúng anh muốn ai quản lý thì cứ cho người đó quản lý.

Tôi không làm!”.